tình đầu gặp nhau quá sớm
Thời điểm này, cả hai đang ngập tràn trong cảm giác lâng lâng, chút ngọt ngào của tình yêu đầu đời.Chính cảm giác này giúp cả hai luôn cảm thấy phấn chấn hơn.Nếu xét ở góc độ tích cực thì điều này sẽ giúp bạn và người ấy luôn yêu đời, không dễ để tình yêu làm sao nhãng đến việc học. - Có thể giúp đỡ nhau trong cuộc sống
Các loại dị tật dính khớp sọ sớm Dính đường khớp vành một bên (Coronal synostosis) Bắt đầu từ tai và đi vào khớp dọc. Đóng sớm đường khớp này dẫn đến một tình trạng gọi là tật đầu méo trước. Điều này có thể gây ra trán của bé dẹt ở một bên. Hốc mắt bên dính khớp bị kéo lên trên, sọ và mũi bị lệch sang một bên.
Nguyên nhân gây xuất tinh sớm. Xuất tinh sớm gây bất lợi trong việc sinh con của đàn ông, làm rạn nứt tình cảm vợ chồng, mang lại nhiều áp lực, dễ sinh ra trạng thái trầm cảm đối với đàn ông, làm người bệnh mất niềm tin vào cuộc sống, tiêu cực, trầm cảm thậm chí
Mụn rộp sinh dục: Virus Herpex Simplex Type 2 là nguyên nhân gây ra mụn rộp sinh dục. Bệnh gây ra các triệu chứng như: ớn lạnh, buồn nôn, mệt mỏi và sốt. Xuất hiện các mụn nước nhỏ, mọc thành cụm, gây nóng rát và ngứa bao quy đầu là biểu hiện của bệnh. Mụn nước có
Hơn nữa bạn sẽ gặp ít biến chứng có thể xảy ra sau khi cắt bao quy đầu hơn. Tình trạng của bao quy đầu Đối với trường hợp bị viêm nhiễm Chi phí cắt bao quy đầu với trường hợp bị viêm nhiễm bao quy đầu thì cần phải điều trị tình trạng viêm trước. Việc điều trị tình trạng viêm có thể sẽ mất rất nhiều thời gian và tiền bạc.
Bộ 2 xúc xắc tình yêu LOVE TOUCH cho các cặp đôi đang yêu nhau giá cực tốt, hoàn tiền 111% nếu hàng giả, nhiều mã giảm giá hôm nay, freeship, giao nhanh 2h. được giao hàng sớm nhất. + Đổi trả theo đúng quy định Đăng ký Kinh doanh số 0309532909 do Sở Kế hoạch và Đầu tư
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd.
“Đói không?” Phong Ninh hôn lên đầu Bách Hợp mấy cái rồi mới nhỏ giọng hỏi cô. Tối hôm qua anh không ngủ, không biết có phải bây giờ đang hưng phấn nên không thấy buồn ngủ Hợp nhắm mắt, có thể là vì quá đói nên thân thể không có cảm giác gì nữa, mà kể cả không đói thì nằm trên giường mãi cũng không phải biện pháp tốt, vậy nên cô gật đầu xong thì ngồi dậy. Mặc dù không đau đớn nhưng thân thể lại nặng trình trịch, vẫn phải do Phong Ninh đỡ cô. Cô gượng đi dép rồi đứng dậy, giẫm lên những cánh hoa hồng đã ủ rũ, mỗi bước đi như giẫm trên mây, nhẹ như lông hồng. Cô đánh răng rửa mặt xong, ra ngoài thì thấy Phong Ninh vẫn đang ôm khăn trải giường cười ngây trải giường mới đổi hôm qua nay đã dính máu tươi, ngay cả khi khô rồi thì màu sắc vẫn chói mắt như cũ, anh không ngại bẩn còn ôm như ôm bảo bối. Bách Hợp không nhịn được đá anh một cái thì anh mới tỉnh táo lại, còn không dám nhìn mặt Bách Hợp. Mặt đỏ tai hồng cúi thấp đầu, làm nũng ôm lấy eo cô, vùi đầu trước ngực Ninh bắt đầu gấp gáp, một chuyến này trở về chỉ có thời hạn, anh muốn chuyển toàn bộ công tác về thành phố thì còn cần thêm mấy năm. Thời gian nghỉ của anh chỉ có hai tháng, vậy nên hôn lễ phải nhanh chóng tiến hành. Hai người giờ đã là vợ chồng thật sự, có chứng nhận kết hôn, Phong gia cũng chuẩn bị từ sớm, mọi công việc rườm rà nhất đã làm xong, hai người lại đi chụp ảnh cưới. Không biết có phải Phong Ninh xung khắc với việc chụp ảnh không mà anh luôn cảm thấy không thoải mái. Đổi quần áo kiểu âu làm anh không quen, ảnh chụp rất gượng gạo. Về sau Bách Hợp đề nghị chụp ảnh cưới theo kiểu quân đội, mặc quân phục quen thuộc nên anh đã tự nhiên hơn khi ảnh rửa xong, Phong Ninh tự nhiên oai hùng, còn Bách Hợp cũng không kém, khí chất lạnh nhạt tựa như một tách trà, khiến người ta có thể cảm nhận được mùi hương thơm mát. Cha mẹ Phong Ninh rất hài lòng với ảnh đám cưới, theo ý bọn họ thì thế này đẹp hơn nhiều nhưng người trẻ tuổi thích mặc áo cưới kiểu lễ tổ chức theo kiểu truyền thống. Bách Hợp mặc áo cưới màu đỏ, tay áo rộng, tóc cài trâm ngọc. Bao năm qua cô không xỏ khuyên nên không có lỗ tai, trang sức ngoài đồ cài tóc thì chỉ đeo một cặp vòng tay. Có thể là vì tuổi trẻ nên khi trang điểm chỉ phủ một lớp phấn mỏng, tô lông mày đậm hơn, thậm chí còn không cần tô má mà đã rất đẹp. Chuyên gia trang điểm tô son nước cho cô, sau đó cảm thấy trang điểm thế này hơi mộc mạc, liền dùng son vẽ thêm mấy cánh hoa trên quả còn tốt hơn cả dự đoán, thêm mấy cánh hoa liền không khác gì điểm mắt cho rồng, chuyên gia trang điểm lộ vẻ mặt vui sướng kinh ngạc, còn chưa kịp mở miệng thì đã có hai người đi vào.“Bách Hợp à, bác gái nói cậu đang ở đây.” Đi vào là Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên. Bên nhà gái chỉ có mẹ Tả và em trai em gái Bách Hợp, quá ít người, vậy nên Phong Ninh mới thay mặt cô mời bạn ở cùng ký túc xá tới, đương nhiên là không mời Trần Nhạc Nhạc. Phong Ninh chỉ nghĩ đến Trần Nhạc Nhạc đã thấy phiền chứ đừng nói là mời cô đây chưa từng thấy Bách Hợp trang điểm, lần này hai người bạn học đều có một phen kinh diễm. Mấy năm nay, hôn lễ kiểu châu Âu đã lật đổ kiểu truyền thống, nhưng không phải vì tổ chức kiểu truyền thống thì kém cỏi, chẳng qua là xã hội hiện đại, hôn lễ truyền thống quá phức tạp. Như áo cưới của Bách Hợp là hàng thủ công, dùng chất liệu vải đặc biệt, chỉ riêng áo cưới và trang sức trên người cô đã đủ làm chục bộ váy đơn giản kiểu Âu. Vu Tiểu Thiên chỉ biết há miệng nhìn, không thốt ra lời.“Nhạc Nhạc đã biết lỗi rồi, bạn ấy nói hiện giờ bạn ấy sống cũng không tốt, hi vọng cậu có thể tha thứ cho bạn ấy.” Dương Lỵ cẩn thận ngồi cạnh ghế Bách Hợp, tay chân không dám cử động nhiều. Cô ta nhớ tới những gì Trần Nhạc Nhạc từng nói với mình, dè dặt nói lại với Bách Hợp. Chuyện giữa Bách Hợp và Trần Nhạc Nhạc như thế nào thì Dương Lỵ không biết, có điều hai chị em trong phòng ký túc cạch mặt nhau như vậy làm cô ta cũng thấy lúng túng. Trước nay Trần Nhạc Nhạc đối xử với cô ta không tệ, lần này nhờ cô ta giúp đỡ nhắn với Bách Hợp, Dương Lỵ cũng đành ngại ngùng nhận lời. Có điều gia thế của Phong Ninh vượt quá sức tưởng tượng của cô ta, vậy nên Dương Lỵ có hơi luống cuống.“Việc này đừng nhắc lại nữa, trong lòng mình đã suy nghĩ rồi.” Bách Hợp không muốn nói với Dương Lỵ, Trần Nhạc Nhạc từng tính toán Phong Ninh, muốn mượn tay Phong Ninh để hủy hoại Trần gia, nhưng cuối cùng Phong Ninh lại chọn cách giúp đỡ người chị cùng cha khác mẹ của cô ta. Trong lòng Bách Hợp đã từng nghĩ vốn dĩ chuyện giữa Trần Nhạc Nhạc và chị cô ta không liên qua gì tới bọn họ, nhưng nếu Trần Nhạc Nhạc không mưu mô đặt bẫy cô thì nể tình bạn cùng phòng ngày trước, Bách Hợp sẽ thuận tay giúp cô ta. Nhưng Trần Nhạc Nhạc trọng sinh rồi thì không tin tưởng bất kì ai, chỉ tin vào bản thân mình. Có điều cô ta chỉ có bản lĩnh đào hầm chứ không có bản lĩnh giải quyết hậu quả, Bách Hợp đương nhiên sẽ tặng quà đáp lễ cho cô đây Trần Nhạc Nhạc sứt đầu mẻ trán, đáng lẽ sau khi trọng sinh cô ta có thể đặt bẫy chị mình, nhưng Phong Ninh giúp đỡ đã khiến toàn bộ ưu thế của Trần Nhạc Nhạc rối loạn. Người đàn bà đã chỉnh cô ta đến chết đi sống lại ở đời trước thì sao có thể là loại người nhân từ được. Trần Nhạc Nhạc chiếm tiên cơ là vì cô ta đã trọng sinh, như thế không chứng tỏ rằng chỉ số thông minh của cô ta tăng lên. Bây giờ người chị kia và cô ta đều ngang nhau, cả Trần Thị bị huyên náo kịch liệt, Trần Nhạc Nhạc không còn sức lực đâu mà nghĩ tới Phong nhất, Trần Nhạc Nhạc suýt bị bức đến phát điên, cha Trần không ở cùng phe với cô ta, trừ có ưu thế trọng sinh, cô ta chẳng còn gì khác, cũng không có được ngoại viện mạnh mẽ như nội dung câu chuyện. Không có sự giúp đỡ của Phong Ninh, cô ta cần phải tìm người khác. Dương Lỵ lúng túng nói với Bách Hợp “Nhạc Nhạc sẽ gả cho Lương Cảnh Diệu, bạn ấy hi vọng cậu sẽ tham gia hôn lễ.”Xem ra Trần Nhạc Nhạc còn chưa chết tâm, không phải là với Phong Ninh mà là với thế lực của Phong Ninh. Trần Nhạc Nhạc chỉ còn cách gả cho Lương Cảnh Diệu để dựa vào Lương thị làm quân cứu viện. Chỉ có điều Lương thị không thể vì cô ta mà đối địch với Trần gia. Ngoại trừ trẻ trung xinh đẹp, cô ta không còn thứ gì để khiến Lương thị coi trọng mình, vậy nên cô ta mới mời Bách Hợp tới lễ cưới, để Phong gia cũng trở thành chỗ dựa cho cô ta. Trần Nhạc Nhạc muốn hòa hợp với Bách Hợp nhưng lại biết Bách Hợp sẽ không gặp mình nên mới nhờ Dương Lỵ giúp Tiểu Thiên ngồi một bên trầm mặc không nói, Dương Lỵ lấy một hộp trang sức từ trong túi mình ra, đưa cho Bách Hợp “Đây là nhẫn mà Nhạc Nhạc đã sửa, bạn ấy nói xin lỗi cậu, số đo ban đầu bị sai bạn ấy đã cho người làm nhỏ lại rồi…”Dương Lỵ không biết Trần Nhạc Nhạc có ý đồ với Phong Ninh, chỉ biết quan hệ giữa Trần Nhạc Nhạc và Bách Hợp căng thẳng. Trần Nhạc Nhạc tìm cô ta làm thuyết khách, tặng cô ta một bộ trang điểm nhập khẩu, Dương Lỵ cũng không hy vọng hai chị em cùng ký túc ngày trước cạch mặt nhau nên mới cố gắng làm hòa.“Đều là chị em cùng phòng ký túc, có gì hiểu lầm thì nói rõ là được…”Bách Hợp nghe cô ta nói một lúc lâu mà không mở miệng, mãi tới khi chuyên gia trang điểm vẽ xong hết đóa hoa giữa mi tâm, cô mới quay đầu nhìn Dương Lỵ “Hôm nay cậu còn có việc phải không? Để mình nhờ người đưa cậu về.”Chuyện về Trần Nhạc Nhạc Bách Hợp không muốn quan tâm nữa, rõ ràng là Dương Lỵ được Trần Nhạc Nhạc nhờ tới khuyên nhủ cô. Trừ một năm ở chung ký túc, quan hệ giữa cô và Dương Lỵ cũng chẳng tốt đến đâu, thật sự không muốn nghe mấy lời tri tâm’ của chị em’, nếu không phải ngày ấy Phong Ninh lái một chiếc xe xịn tới gặp cô thì e rằng quan hệ giữa cô và Dương Lỵ còn chẳng bằng bạn học bình thường, Dương Lỵ tới làm thuyết khách nghe đúng quá gượng nói lời này rất bình thản nhưng mặt Dương Lỵ lại đỏ bừng, ngay sau đó trắng bệch, nhìn Bách Hợp không biết phải làm sao. Cô ta nhìn Vu Tiểu Thiên nhưng Vu Tiểu Thiên chỉ im lặng. Chuyên gia trang điểm đã cầm điện thoại tới. Hôm nay Dương Lỵ tới hôn lễ là đi cùng một đám bạn. Quan hệ giữa cô ta và bạn trai đã tệ hơn trước nhiều, cô ta không phải người ở thành phố, lúc trước yêu đương thì không sao nhưng nói tới việc kết hôn thì giữa hai gia đình đều có vấn đề, người nhà bạn trai chê bai cô tham gia hôn lễ này, biết mình có người bạn tốt gả vào hào môn, bên nhà bạn trai rất hưng phấn, nếu giờ bị đuổi đi thì Dương Lỵ có thể tưởng tượng ra cảnh nhà trai yêu cầu hai người chia tay. Cô ta có chút hối hận vì đã nói đỡ cho Trần Nhạc Nhạc, có điều hối hận thì đã chút nhạc đệm này không làm ảnh hưởng gì tới phần sau của hôn lễ. Phogn Ninh mặc quân phục, đứng thẳng giữa hỉ đường chờ cô. Khung cảnh này bị người ta chụp lại, rất lâu về sau Phong Ninh mới ngại ngùng kể cho Bách Hợp một khắc thấy cô đi từ xa tới, tay đặt vào tay anh, anh căng thẳng đến mức tim suýt nữa ngừng đập. Một khắc ấy, trong lòng tay anh không chỉ là tay cô, mà còn là hạnh phúc cả đời anh, là con của có ai biết, một khắc ấy, trong lòng anh, nước mắt rơi như mưa.
Cùng đọc truyện Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm của tác giả Khuyết Danh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại MộcTruyện này thuộc thể loại nhanh xuyên. Thể loại này thì chắc chưa nhiều bạn biết lắm, nhanh xuyên tức là nhân vật chính sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau và thực hiện nhiệm vụ của mình trong câu chuyện ấy kiểu như chơi game ấy.Nhân vật chính tên là Bách Hợp, đã gặp tai nạn và qua đời, cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật cũng thường mang tên là Bách Hợp, sống thay cho một nhân vật trong đó, thường là nhân vật này khi chết vô cùng oán hận nên muốn thay đổi số phận của mình trong câu chuyện và báo thù rửa hận, tuy nhiên phần này thuộc dạng tình cảm, không phải báo thù nên kết có lẽ là HE.
Ebook Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm của tác giả Khuyết DanhEdit MộcTruyện này thuộc thể loại nhanh xuyên. Thể loại này thì chắc chưa nhiều bạn biết lắm, nhanh xuyên tức là nhân vật chính sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau và thực hiện nhiệm vụ của mình trong câu chuyện ấy kiểu như chơi game ấy.Nhân vật chính tên là Bách Hợp, đã gặp tai nạn và qua đời, cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật cũng thường mang tên là Bách Hợp, sống thay cho một nhân vật trong đó, thường là nhân vật này khi chết vô cùng oán hận nên muốn thay đổi số phận của mình trong câu chuyện và báo thù rửa hận, tuy nhiên phần này thuộc dạng tình cảm, không phải báo thù nên kết có lẽ là HE.
“Tả Bách Hợp, em là cô gái của anh, nhận lời làm bạn gái anh đi!” Lúc này Phong Ninh đã thay áo sơ mi trắng, cũng tắm rửa qua, mái tóc dài buộc gọn lên. Thật ra Phong Ninh không phải kiểu thư sinh tuấn tú, vì đang tuổi lớn nên trên cằm anh còn có một đường râu mờ mờ. Anh cũng chưa có vẻ chín chắn điềm đạm khiến người ta tin tưởng của nhiều năm sau, trái lại nhìn có vẻ kì quặc, bề ngoài còn chẳng đâu vào đâu khiến người ta phì cười. Anh mặc loại quần đũng thấp mà thanh niên thời kỳ này rất thích, trông hơi giống lưu lanh. Bách Hợp nhíu mày đánh giá từ trên xuống dưới vài lần, cuối cùng đành miễn cưỡng gật đầu “Thôi được.”“Anh…” Phong Ninh há miệng, vốn định nói tiếp nhưng không ngờ Bách Hợp nhận lời ngay lập tức. Anh ngơ ngẩn cả người, mở to hia mắt nhìn chòng chọc vào Bách Hợp, hơi thẫn thờ. Phong Ninh biết Tả Bách Hợp là vào buổi biểu diễn ở trường. Lúc ấy trường tổ chức hoạt động, anh cầm guitar đứng ở trung tâm, kêu gào như quỷ một phen. Thời thiếu niên tùy hứng, nhiều bạn học khác cũng ồn ào cùng anh, hét cùng anh, lại có người há miệng cười, không khí cả trường vô cùng náo nhiệt. Chỉ có Tả Bách Hợp ngồi im lặng nghe anh hát, Phong Ninh cảm thấy như mình đã tìm thấy tri âm, xác định cô chính là cô gái của mấy ngày tìm thông tin về Tả Bách Hợp, Phong Ninh liền bắt đầu theo đuổi cô. Trừ việc làm hành động lãng mạn trong trường mà anh học được từ ti vi, hôm nay anh còn mang cả guitar tới dưới tầng để biểu diễn, không ngờ Bách Hợp lại hắt cả xô nước xuống. Công cuộc theo đuổi không thuận lợi như tưởng tượng của mình, nhưng tuổi này của Phong Ninh là thời điểm rất hiếu thắng, thích đấu tranh, vậy nên anh càng kiên định muốn có được Bách Hợp. Cứ nghĩ rằng nếu cô đã hắt nước vào mình thì có lẽ phải càng tốn nhiều công sức hơn mới theo đuổi được cô, không ngờ mới hỏi một cái, còn chưa kịp đọc hết thơ tình trong bách khoa toàn thư mà Bách Hợp đã nhận lời rồi.“Em nhận lời?” Phong Ninh ngẩn người, không có tình cảm dạt dào như trong tưởng tượng của anh, cũng không có chuyện Bách Hợp thẹn thùng nhào vào lòng anh khi nghe anh đọc thơ tình. Thậm chí nhìn cô còn rất bình tĩnh. Phong Ninh vội vã lấy một tờ giấy từ trong túi áo ra “Anh còn chưa đọc mà sao em đã nhận lời rồi?”Bách Hợp cau mày, thấy anh cũng nhíu mày. Gương mặt anh có vẻ mất mát, cô liền vươn tay lấy tờ giấy của anh. Trong này viết kế hoạch tỉ mỉ, viết những việc mà hôm nay Phong Ninh phải làm. Đầu tiên là hát tình ca để làm rung động trái tim cô, phía dưới lại ghi những trường hợp biểu lộ tâm tình của Bách Hợp như thẹn thùng trốn tránh, thích thú nhận lời, hoặc là từ chối, nhưng sau lựa chọn từ chối lại mở ngoặc mấy chữ không thể! Lại còn thêm mấy dấu chấm than, chứng tỏ thằng nhóc này tự tin vô sau mỗi trường hợp lại ghi tiếp những việc cần làm tiếp theo, ví dụ như nếu cô nhận lời anh thì sau đấy anh sẽ đưa cô đi ngoại ô ngắm sao, nếu cô từ chối anh thì sẽ dùng biện pháp đọc thơ tình. Nhưng vì Bách Hợp hắt nước xuống nên mấy hạng mục anh dùng bút hồng đánh dấu đã bị nhòe hết cả!Theo kế hoạch trong này thì Phong Ninh sẽ chuẩn bị lần nữa, đầu tiên là đi vào ký túc xá nữ sinh để đọc thơ tình, tiếp đến là Bách Hợp sẽ cảm động nhào vào lòng anh, sau đó là đi ngắm sao.“Em nhìn đi, anh đã chuẩn bị hết cả, rất chân thành đấy!” Phong Ninh ngồi xổm trước mặt Bách Hợp, tức giận bất bình chỉ lên tờ giấy. Đây là những gì anh và các anh em đã tổng kết lại từ các phương pháp tán gái, chuẩn bị cả nửa ngày nhưng trừ hát tình ca thì chẳng làm được gì nữa, lúc hát còn bị hắt nước “Bà quản lý ký túc còn đòi đuổi anh đi.”Trên gương mặt trẻ tuổi của anh không có vẻ trầm ổn tỉnh táo nhiều năm sau trong ký ức Tả Bách Hợp, trái lại là vẻ ngây ngô của thiếu niên. Anh không có dáng vẻ tuấn tú bơ sữa thường thấy, cũng không có khí chất thoát tục xuất trần, giờ anh đang ngồi xổm trước mặt Bách Hợp, bắp thịt trên cánh tay làm áo sơ mi căng quá Hợp nhét lại tờ giấy vào tay Phong Ninh, tiện thể đẩy mặt anh một cái, ra hiệu anh ngồi xa mình một chút “Vậy anh làm lại đi, bắt đầu đi vào đây đọc thơ, em sẽ nghe.”“…” Phong Ninh nắm tay, biểu cảm đờ đẫn nhìn chòng chọc vào cô. Bách Hợp ngồi mãi vẫn không thấy gì thì nhìn anh với vẻ kì lạ “Có đọc nữa không?”“Không đọc nữa, dù sao em cũng là cô gái của anh rồi. Em đã nhận lời anh thì buổi tối chúng ta đi ngắm sao đi.” Không nhào vào lòng như tưởng tượng, thậm chí lúc Bách Hợp nhận lời làm bạn gái anh cũng không có vẻ thẹn thùng, trong lòng Phong Ninh cảm thấy mất mát nhưng rất nhanh đã phấn chấn lên. Bách Hợp không phải Tả Bách Hợp luôn thuận theo Phong Ninh như trong nội dung câu chuyện. Hai người đều đang học trung học, Phong Ninh ham chơi hiếu động, tính cách ngang ngược thẳng thắn, Tả Bách Hợp luôn theo ý anh, trốn học đi hẹn hò với anh. Những ngày yêu đương ấy khiến thành tích của Tả Bách Hợp sa sút. Nhà họ Tả làm sao có tiền để cô lại học thêm một năm nữa, nhưng Phong Ninh có gia thế xuất chúng, có nhiều lựa chọn hơn, cuối cùng anh vào trường quân đội. Một năm hoang đường này chẳng ảnh hưởng gì tới cuộc sống của anh, thậm chí còn không kích nổi một cơn sóng nhỏ, có điều nó lại ảnh hưởng rất lớn tới Tả Bách giờ Bách Hợp không muốn ngốc giống như nguyên chủ. Tuy cần phải hoàn thành nguyện vọng mối tình có mở đầu có kết thúc của nguyên chủ, nhưng không nhất thiết phải tuân theo Phong Ninh, chí ít cần phải đảm bảo rằng sau khi chia tay thì Phong Ninh cũng không ảnh hưởng gì tới cô. Vậy nên buổi chiều Phong Ninh chờ cô dưới ký túc xá, Bách Hợp cố ý thu dọn đồ đạc rất lâu rồi mới xuống nội dung câu chuyện, ấn tượng của Tả Bách Hợp về ngày này rất sâu sắc. Đây cũng là ngày Phong Ninh hát tình ca cho cô ấy, tuy ban đầu thiếu nữ thận trọng không nhận lời, nhưng trong lòng thì đã xúc động. Tới chạng vạng tối, sau khi ăn cơm, Phong Ninh hẹn cô ấy gặp ở sân vận động, vội vã hỏi xem cô ấy đã nghĩ rõ ràng chưa, kết quả là Tả Bách Hợp đến chỗ hẹn, mới nửa đường thì trời đổ mưa to, hai người ướt như gà nhúng nước. Phong Ninh dùng tay che mưa cho cô ấy khiến trái tim cô ấy rung động, liền nhận lời Phong Ninh làm bạn gái hôm nay trời sẽ mưa, đương nhiên khi ra cửa thì phải mang ô, Bách Hợp đi một đôi sandal, dưới ký túc Phong Ninh đang chờ bạn gái lần đầu tiên nên gương mặt trẻ trung lộ ra mấy phần lo lắng. Thấy Bách Hợp mãi mới tới, anh liền vươn tay kéo cô, Bách Hợp tiện thể đưa cái bọc cho anh. Anh ngẩn người ra, rất lâu sau mới nhăn nhó ôm nó trong tay, nhìn ngó xung quanh như một tên ăn trộm, rõ ràng là hơi ngượng ngùng“Sao muộn thế này em mới xuống?” Đây là mối tình đầu của anh, không phải tay già đời trong tình cảm nên còn chưa biết phải kiên nhẫn với bạn gái. Nhiều năm sau này, khi anh đã chín chắn điềm đạm, phần kiên nhẫn của anh đều cho Trần Nhạc Nhạc cả. Tuy Bách Hợp muốn hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ nhưng không muốn bản thân phải ấm ức. Nghe Phong Ninh nói, cô ngẩng đầu lên nhìn anh“Thu dọn đồ đạc.”Thiếu niên mới 17 tuổi nhưng thân thể đã cao lớn, hơn Tả Bách Hợp gần 30 cm. Lúc này cô ngẩng đầu lên, ánh mắt híp lại, mái tóc dài màu đen buộc thành đuôi ngựa, mặt trời chiếu lên gương mặt sạch sẽ nhẹ nhàng, có chút ngay ngô của cô, ánh mắt trong sáng như nhìn thấy đáy. Ánh mắt ấy làm tai Phong Ninh đỏ lên, tim đập càng lúc càng nhanh, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Bách từ đầu, Phong Ninh thích Bách Hợp là vì cô yên tĩnh không giống mọi người. Lúc theo đuổi cô, anh mặt dày mày dạn, luôn ngang ngược tùy tiện nhưng lại chưa bao giờ có cảm giác hoảng loạn không dám nhìn cô như bây giờ. Trong khu nhà, Phong Ninh là kẻ không sợ trời không sợ đất, chính là tiểu bá vương điển hình. Từ nhỏ anh đánh nhau không thua ai, một năm nay vì thích âm nhạc nên không thích đánh nhau nữa nhưng nếu đọ quát tháo tranh đấu thì anh cũng chẳng sợ. Không ngờ dưới ánh mắt chăm chú của Bách Hợp, anh lại thấy hoảng loạn, gò má thiếu nữ bóng loáng như trứng gà bóc. Trước đây anh chỉ cảm thấy Tả Bách Hợp ưa nhìn, nhưng vừa rồi dường như có cái gì đó hung hăng tấn công vào lòng anh, khiến ấn tượng về hình ảnh Tả Bách Hợp yên tĩnh biến thành dáng vẻ cô ngẩng đầu nhìn tay Phong Ninh khẽ động, muốn chạm lên má Bách Hợp. Cảm xúc không bình tĩnh vì phải chờ lâu đã không cánh mà bay, dường như anh muốn che giấu nội tâm hoảng loạn, vươn tay kéo cô “Đi thôi, con gái thật phiền phức!”Anh người cao chân dài, bước đi rất nhanh, lực kéo lại lớn, cái bọc của Bách Hợp đeo trên lưng anh dường như không có trọng lượng. Bách Hợp bị anh kéo một cái lảo đảo, vô ý nhéo tay anh một cái“Đi chậm một chút, em không chạy nhanh được.” Cổ Phong Ninh bắt đầu đỏ lên, nói thầm mấy câu, cặp lông mày rậm cau lại nhưng bước chân thì đã chậm máy đỗ ngoài trường, trên xe treo đầy thiết bị âm nhạc của anh. Sáng nay Bách Hợp đã hủy mất một bộ dụng cụ, buổi chiều anh lại mua một bộ mới tinh. Mấy thứ đồ đó không hề rẻ nhưng khi anh mua đồ mới thì cũng chẳng đau lòng chút nào, chỉ thế đã chứng tỏ gia thế của Phong Ninh không đơn Bách Hợp nhìn xe máy, Phong Ninh thừa cơ lén lút xoay người, lấy tờ giấy từ trong túi áo ra xem, Bách Hợp đột nhiên mở miệng “Anh lại làm kế hoạch à?”
Edit MộcTruyện này thuộc thể loại nhanh xuyên. Thể loại này thì chắc chưa nhiều bạn biết lắm, nhanh xuyên tức là nhân vật chính sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau và thực hiện nhiệm vụ của mình trong câu chuyện ấy kiểu như chơi game ấy.Nhân vật chính tên là Bách Hợp, đã gặp tai nạn và qua đời, cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật cũng thường mang tên là Bách Hợp, sống thay cho một nhân vật trong đó, thường là nhân vật này khi chết vô cùng oán hận nên muốn thay đổi số phận của mình trong câu chuyện và báo thù rửa hận, tuy nhiên phần này thuộc dạng tình cảm, không phải báo thù nên kết có lẽ là HE.
tình đầu gặp nhau quá sớm