tổng tài sắc làm vợ anh tận hai lần

08/02/2020. Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại. Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì muốn kiếm thật nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ,mà cô bắt buộc chính mình phải bán đi sự trong trắng của cuộc đời mình. Cuộc hôn nhân sai lầm của cô cũng vì tiền, cô lại dấn thân vào cuộc sống lạnh nhạt. Vài lần, vì theo đuổi style phá cách lại còn rườm rà, Anh Thư cũng nhận về những ý kiến trái chiều của dân tình. Dù vậy, khó mà không phủ nhận rằng đối với phụ nữ ở tuổi tứ tuần và đã trải qua 1 lần sinh nở như bà mẹ một con, không phải ai cũng can đảm để Tổng tài lạnh lùng: Sủng vợ yêu tận trời Chương 45: Đau lưng Chương trướcChương tiếp Sáng hôm sau Thẩm Yên Nhi mở đôi mắt mệt mỏi sau trận hoan ái kịch liệt tối hôm qua. Người nào đó vẫn còn đang ngủ say bên cạnh. Dương Hàn Thiên như một con mãnh hổ không biết mệt mỏi là gì. Anh hành hạ cô đến tận 3 giờ sáng mới kết thúc. "Ôi, cái lưng của tôi!" Chủ nhật vừa rồi, chồng tôi bất ngờ mua một chiếc két sắt về đặt trong phòng ngủ của hai vợ chồng. Tôi rất tức giận trách chồng lãng phí, nhà thì đang đi thuê, lương tháng của anh ấy có 9 triệu, lương vợ được 5 triệu, tiền làm ra tháng nào hết tháng đó, mua đống sắt đó về đựng cái gì. Kiếp làm vợ lẽ, dù cố thoát ra nhưng vẫn không được. là cuộc đời của những dòng nước mắt lăn dài: qua hai lần đò đều không viên mãn. Làm lẽ ông Tổng Cóc, sau đó là ông phủ Vĩnh Tường nhưng cả hai lần, người phụ nữ bất hạnh này đều không có được hạnh Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Chương 1 Chương 1: Kiểm hàng Trong một căn phòng nhỏ khép kín, bóng tối bao trùm lên cả căn phòng. Như con quái vật ngủ say đang há miệng nhe răng chực chờ nuốt chửng những kẻ lầm đường lạc lối Hứa Trúc Linh cong lưng năm ở trên giường, cô cảm thấy bản thân giống như bị bỏ bùa, cả người cứng đờ không thể động đậy. Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Thể loại ngôn tình, Sủng, H, hiện đạiNữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì muốn kiếm thật nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ,mà cô bắt buộc chính mình phải bán đi sự trong trắng của cuộc đời hôn nhân sai lầm của cô cũng vì tiền, cô lại dấn thân vào cuộc sống lạnh nhạt. Tuy nhiên anh ta lại muốn giữ lấy cô mặc cho cô đang bị giày vò từ thể xác lẫn tinh cùng cô sẽ trốn thoát khỏi anh hay ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn nhân ấy? Và anh...chính là Tổng Tài của cô, cũng là người khiến người ta nể sợ trên thương trường lẫn cả...tình trường. Tác giả Thể loại Truyện Sắc, Ngôn Tình, Truyện SủngNguồn thái FullSố chương 97Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì muốn kiếm thật nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ,mà cô bắt buộc chính mình phải bán đi sự trong trắng của cuộc đời hôn nhân sai lầm của cô cũng vì cô lại dấn thân vào cuộc sống lạnh nhạt. Tuy nhiên anh ta lại muốn giữ lấy cô mặc cho cô đang bị giày vò từ thể xác lẫn tinh thần. Cuối cùng cô sẽ trốn thoát khỏi anh hay ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn nhân ấy? Và anh...chính là Tổng Tài của cô, cũng là người khiến người ta nể sợ trên thương trường lẫn cả...tình trường. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Mẫn và Vỹ Khanh vừa đáp máy bay đến Thiệu Đông. Đột nhiên điện thoại của Phục Ân không thể liên lạc được mặc dù Vỹ Khanh đã gọi rất nhiều lần. Theo thông tin từ Lập Hàn, anh ấy nói rằng từ sớm Phục Ân đã thu xếp đồ đạc và điều khiển xe đi. Còn bảo đến giờ sẽ tự ra sân bay. Cũng từ anh ấy mà Tuệ Mẫn biết được chính Mạn Phong là người đã giữ Lạc Y suốt 5 năm. Không khỏi tức giận, cô liền gọi điện cho anh trai của mình. "Anh nghe đây!" "Anh đang ở đâu vậy? Có ở công ty không?" "Anh đang ở bệnh viện. Em đến bệnh viện đa khoa Thiệu Đông đi." "Anh ra cổng đón đi, em đến ngay." Tuệ Mẫn ngắt máy, nhận Thiếu Vy từ tay Vỹ Khanh rồi cùng anh vào xe. Cô không hiểu nổi là Mạn Phong đang làm gì nữa. Tại sao anh cứ cố chấp giữ lấy Lạc Y? Ngay cả người em gái như cô cũng không biết được. Lần này là anh sai thật rồi. Đến cả Tuệ Mẫn khi biết chuyện này còn tức giận, huống chi người chịu đau khổ nhất lúc này là Phục Ân cơ chứ? Rất nhanh chóng Vỹ Khanh đã cho xe vào bệnh viện. Còn Lập Hàn thì cố gắng tìm tung tích của Phục Ân. Tuệ Mẫn tay bế Thiếu Vy, chân thì vội vã đi vào bên trong. Bỏ lại Vỹ Khanh ở phía sau, dù chân có dài cũng bước theo không kịp. Đến trước sảnh lớn, Tuệ Mẫn lấy điện thoại gọi cho Mạn Phong. Khi anh vừa bắt máy thì cô đã giận dữ mà gắt lên. "Em đến rồi đây." "Đợi anh, anh xuống ngay." Vỹ Khanh trông thấy vợ cứ xốt xắn thì ghì lấy vai cô mà trấn an. Một tay ôm lấy bả vai, một tay đan vào tay cô, anh mỉm cười thật nhẹ. - Mọi chuyện cứ từ từ giải quyết, em đừng lo lắng quá. - Thật sự là bây giờ em rất bàng hoàng luôn đó. Sau này làm sao em có thể nhìn mặt anh hai đây anh?- Mặt mày Tuệ Mẫn nhăn nhó, khó coi. - Sẽ không sao đâu mà. - Uhm! Em biết rồi. Tuệ Mẫn tuy gật đầu nhưng trong lòng không khỏi dậy sóng. Mọi người ở Thục Xuyến suốt bao năm phải sống trong sự bi thương vậy mà anh lại giữ lấy Lạc Y để cầu hạnh phúc riêng cho mình. Thật không thể chấp nhận được. Tuệ Mẫn nghi ngờ đã có chuyện gì đó xảy ra với Lạc Y. Bằng không cô tin chắc rằng năm xưa cô ấy sẽ sớm quay lại tìm Phục Ân. Thang máy mở cửa, Mạn Phong bước ra rồi tìm dáo dác xung quanh. Khi xác nhận được địa điểm của hai người thì anh liền đi đến. Trông thấy anh, Tuệ Mẫn kéo Vỹ Khanh đi đến. Đưa Thiếu Vy cho Vỹ Khanh. Nhìn anh đầy căng thẳng, cô nhíu mày. - Anh giấu Lạc Y ở đâu rồi hả? - Đi! Anh đưa em đi gặp cô Mệt mỏi nhắm hai mắt, anh quay lưng đi trước. Tuệ Mẫn nhìn Vỹ Khanh rồi cả hai cùng theo sau anh. Thiếu Vy chẳng hiểu gì và phải đến đây làm chi, cô bé chu môi nũng nịu và ôm lấy cổ của Vỹ Khanh. Anh đúng là người cha tuyệt vời nên cô bé vô cùng thương yêu và khi có anh thì không rời nửa bước. Đưa hai người họ đến trước phòng bệnh của cô. Tuệ Mẫn nhìn anh không khỏi uất ức. Không cần Mạn Phong, tự cô mở cửa đi vào. Trước mắt Tuệ Mẫn chính là một người phụ nữ đang nằm trên chiếc giường trắng xóa. Hai mắt nhắm nghiền, đôi môi trắng bệch. Cả gương mặt nhợt nhạt hẳn đi. Không kiềm được nước mắt, cô vội đi đến ngồi xuống bên cạnh cô ấy rồi nắm lấy đôi tay đầy lạnh lẽo kia. Sau 5 năm chịu nhiều cay đắng, cuối cùng lại tương phùng với nhau tại nơi này. Nắm chặt bàn tay của cô, hai vai Tuệ Mẫn run lên bần bật. Nước mắt tuôn thành dòng, cô nghẹn ngào. - Mình tìm được cậu rồi...mình tìm được cậu rồi Lạc Y à. - Tìm thì cũng đã tìm được, em nín Vỹ Khanh nhẹ nhàng lau nước mắt giúp vợ mình. - Anh bế con đi mua sữa hay gì đó đi. Con chắc đã đói rồi. Em cần nói chuyện với anh hai một Tuệ Mẫn cố mỉm cười. - Uhm, anh sẽ quay lại ngay. Vỹ Khanh gật đầu rồi bế Thiếu Vy rời khỏi phòng. Trong căn phòng đầy yên tĩnh chỉ còn lại Tuệ Mẫn, Mạn Phong và người phụ nữ đang hôn mê ở trên giường. Không chần chờ gì nữa, cô vào thẳng vấn đề. Khịt mũi vài cái, Tuệ Mẫn thấp giọng. - Em đã từng rất tự hào về anh nhưng bây giờ em đã thất vọng đến nỗi tuyệt vọng. Anh nghĩ mình đang làm gì vậy? Đây liệu là quyết định đúng đắn nhất ư? - Anh không thể yên lòng nhìn Lạc Y chịu khổ. Đến cả khi mang thai mà cũng không được yên Nhìn cô đang hôn mê, đáy mắt của anh ánh lên những tia phức tạp. - Nhưng trái tim của cậu ấy thuộc về Phục Ân, cuộc sống của cậu ấy đều quyết định không thể thiếu sự hiện diện của Phục Ân. Và cả con của cậu ấy bây giờ cũng chính là giọt máu của Phục Ân. Gia đình người ta tan vỡ như vậy...liệu anh có vui không?- Tuệ Mẫn nước mắt lưng tròng, từng câu từng chữ nghẹn ứ nơi cuống họng. Mạn Phong im lặng không nói gì. Anh biết chứ! Anh biết kết quả là cô sẽ quay lại với Phục Ân bất cứ lúc nào. Nhưng anh không thể trơ mắt nhìn cô cứ hết lần này đến lần khác lại chịu tổn thương. Nhìn cô cứ làm bản thân mình đau như vậy anh thật không thể chịu được. Anh cũng biết dù bên cạnh anh yên bình ra sao thì cô vẫn không quan tâm và muốn bầu trời của mình đầy sóng gió. Từ đầu đến cuối đều là như vậy. Cô có trắc trở bao nhiêu, anh đã cố gắng ít nhiều thì người chiến thắng vẫn là Phục Ân. Nếu như sau lần này cô tỉnh lại và nói cần Phục Ân thì anh vẫn sẽ vui lòng để cô rời đi. - Anh nói đi chứ? Tại sao anh lại biến mọi chuyện thành ra thế này? Âm thầm cướp đi vợ của người ta, đến cả con của người ta cũng phải mở miệng gọi anh một tiếng "cha" như thế. Ngay cả em còn không thể chấp nhận đừng bảo đến người chịu tổn thương nhất lúc này là anh chồng của em. Vì sự yên lặng của anh đã làm cho cơn tức giận của cô lên đến đỉnh điểm mà mắng xối xả. Chưa bao giờ cô lớn tiếng quát tháo một ai, đặc biệt là những người lớn hơn mình. Nhưng ngay lúc này cô không thể chịu đựng được nữa. Thâm tâm cô cầu mong sẽ không liên quan đến Mạn Phong nhưng sự thật lại là như vậy. Ngay lúc này mà bắt cô bình tĩnh đúng là không ổn chút nào. - Anh sẽ đưa Lạc Y về! - Về đâu?- Tuệ Mẫn nhíu mày, giương mắt nhìn 5 năm qua là 1 quãng thời gian dài đằng đẵng. Em hỏi thật anh và Lạc Y đã có gì chưa? Cậu ấy là người có gia đình, không thể có những chuyện bên lề được. - Bọn anh vẫn bình thường, chưa có gì Cho một tay vào túi, hơi thở của anh đầy nặng nề. - Vậy thì tốt! Mong là sẽ như lời anh nói. - Em ở lại đây đi, anh cần ra ngoài một chút. Tuệ Mẫn chỉ gật đầu nhẹ, Mạn Phong cứ thế mà quay ra khỏi phòng. Nhìn người con gái ấy Tuệ Mẫn không khỏi xót xa. Cô ước Lập Hàn có thể tìm được Phục Ân rồi nhanh chóng đưa anh đến đây. Người đau lòng, kẻ thống khổ. Cứ như vậy mãi không tốt một tí nào. Lạc Y của cô đáng được yêu thương cơ mà. *Cạch* Cánh cửa bật mở, bên ngoài Diệu Loan bế Thừa Vũ vào trong. Lúc này trông thấy Tuệ Mẫn thì cô ấy gật nhẹ đầu chào rồi dắt Thừa Vũ đi đến. Thừa Vũ cũng rất ngoan ngoãn. Dù không biết ai nhưng cũng vòng tay trước ngực rồi cúi đầu. - Vic chào cô! - Chào con. Tuệ Mẫn mỉm cười, vừa nhìn thì cô đã biết là con của Lạc Y và Phục Ân rồi. Đôi mắt màu huyết không lẫn đi đâu được. Con gái của cô cũng có màu mắt giống hệt thế này. - Cô là bạn của chị dâu sao?- Diệu Loan hỏi. - Tôi là bạn thân từ nhỏ của Lạc Y, bây giờ là em dâu của cậu ấy. Tôi cũng là em họ của Mạn Phong đây. - Ơ...vậy Thừa Vũ gọi cô là cô rồi. - Không phải! Tôi không phải là cô mà là thím ba của thằng bé. - Là...là sao chứ?- Diệu Loan khó hiểu. - Đây là chị dâu của tôi. Chứ không phải vợ của anh Mạn Phong. - À, ra vậy. Tôi là em nuôi của anh ấy. - Tôi nghe anh hai cũng nhắc về cô nhiều lắm đó. Anh ấy nói cô lãnh đạo rất giỏi- Tuệ Mẫn ôm lấy Thừa Vũ rồi mỉm cười với Diệu Loan. - Anh ấy đã quá lời rồi! Tuệ Mẫn thích thú nhìn Thừa Vũ. Mọi thứ của cậu bé đều giống hệt Phục Ân không sai nét nào. Trách Mạn Phong là một phần nhưng cũng một phần thương cảm cho anh ấy. Nếu năm đó không có anh thì làm sao một cậu bé kháu khỉnh như thế này được ra đời cơ chứ. - Con tên là gì? - Con tên Thừa Vũ, còn được mọi người gọi là Vic. - Thím chính là em dâu của cha con. - Sao Vic chưa hề gặp thím vậy?- Đôi mắt của Thừa Vũ long lanh và tròn xoe nhìn thẳng vào cô. - Cha của con ở rất xa. Vậy bây giờ Thừa Vũ có muốn gặp cha không?- Vuốt lên mái tóc bồng bềnh, cô nhẹ hỏi. - Ngày nào Vic cũng được gặp cha Thừa Vũ ngây ngô trả lời. - Đó không phải là cha của con. Cứ hễ con gặp một người nào có màu tóc và màu mắt hệt như con thì đó mới là cha của Tuệ Mẫn ôn tồn giải thích. - Có chú đẹp trai có đôi mắt như hệt Vic luôn. Vậy đó là cha của Vic sao? - Con gặp rồi à? Phải đó! Đấy là cha của con. - Nhưng...- Thừa Vũ hơi đắn Cha không phải là cha của Vic sao thím? - Không! Người con gặp mới chính là cha của con. Thừa Vũ im lặng rồi nhớ đến "chú đẹp trai" đó. Từ ngay ánh nhìn đầu tiên cậu rất thích chú. Vì lúc nào nhìn vào gương cậu bé cũng rất đăm chiêu. Mọi người xung quanh ai cũng có đôi mắt màu đen, tuy nhiên cậu lại mang đôi mắt màu huyết rất lạ. Cậu sợ bản thân bị bệnh gì đó mà không thể ở bên cạnh mẹ của mình được lâu. Nhưng khi gặp chú, thấy mình giống chú như vậy thì cậu đã an tâm, vui vẻ sống hơn trước. Chú cũng rất thương yêu và chiều chuộng Thừa Vũ đủ điều. Lúc nào chú cũng như người cha chở che cho cậu vậy. Dù không gặp được lâu nhưng tình cảm mà Thừa Vũ dành cho chú rất đặc biệt. - Ưm... Người trên giường kêu lên vài tiếng, các ngón tay bắt đầu chuyển động. Hai mi mắt run run chảy ra một giọt lệ lăn dài bên má. Nhịp thở đầy nặng nề, hai mắt của cô cũng từ từ mở ra. Khung cảnh trắng xóa của trần nhà ánh lên trong đáy mắt. Cả thân người đau nhức, mệt mỏi không thôi. Ảnh hưởng thêm cơn đau ở trán khiến bản thân của cô như rã rời. Diệu Loan thấy cô đã tỉnh dậy thì vội chạy ra ngoài gặp bác sĩ. Tuệ Mẫn thì mừng rỡ đến nỗi bật khóc đến nấc nghẹn. - Mẹ ơi! Mẹ làm Vic lo lắm. Thừa Vũ trèo lên giường, bên phía không có dây truyền nước biển rồi nằm xuống cạnh cô. Vòng tay nhỏ bé choàng qua ôm lấy cô thật chặt. Đêm qua cậu bé đã khóc rất nhiều, khóc đến độ bản thân mỏi mệt mà ngủ thiếp đi. - Con trai của mẹ. Cô thều thào, ôm lấy Thừa Vũ rồi hôn lên trán của cậu bé. Không còn gì hạnh phúc hơn và vẫn còn nguồn sống ở bên cạnh mình. - Lạc Y, cậu thấy trong người sao rồi? Lúc này cô mới để ý thêm trong phòng này còn có thêm người. Gắng gượng ngồi dậy, Tuệ Mẫn cũng giúp cô một tay. Khi đã ngồi dậy đường hoàng cô mới mở miệng đầy mệt mỏi. - Tuệ Mẫn! Cả hai ôm chầm lấy nhau. Không ai hẹn ai câu nào mà vỡ òa như một đứa trẻ. Tuệ Mẫn xót xa, cố gắng nuốt ngược đau thương vào lòng. Ghì chặt lấy cô, cô ấy nấc nghẹn. - Lạc Y, cậu không sao là tốt quá rồi. - Phải mình là Lạc Y đây. Lạc Y không kiềm được nước mắt và ôm lấy Tuệ Mẫn càng chặt. 5 năm...5 năm đầy dai dẳng không thể gặp nhau, cuối cùng lại tương phùng ở hoàn cảnh như thế này. Thấy Tuệ Mẫn nhưng không thấy Vỹ Khanh, cô liền thắc mắc. - Cậu ở đây còn Vỹ Khanh đâu? Và cả..- Lạc Y ngập Phục Ân nữa. - Chuyện dài lắm, mình sẽ kể cậu nghe Tuệ Mẫn lau hốc mắt rồi cố gắng mỉm Vỹ Khanh bế con gái của mình đi mua gì đó cho con bé ăn rồi. - Mẹ ơi, 12 giờ trưa nay chú đẹp trai sẽ bay về nước rồi. Sau này Vic sẽ không được chơi cùng chú Vũ ngồi trong lòng của cô, chu chu đôi môi bé xinh. - Sao con biết chứ?- Chất giọng yếu ớt, cô hỏi. - Là chú nói với Vic hôm qua. Chú sẽ không ở đây nữa phải không mẹ? Chú nói sẽ quay lại nhưng Vic biết rằng sẽ rất Ngoan ngoãn ôm lấy cô, Thừa Vũ tựa đầu vào lồng ngực ấm áp. - Đó là cha của con, không phải chú. Sóng mũi cay cay, Lạc Y ôm lấy Thừa Vũ. Cả người run lên bần bật. Điều đau đớn nhất trong cô lúc này là con trai mình gọi cha của nó là chú. Quay sang nhìn Tuệ Mẫn, cô cất lời. - Mấy giờ rồi Mẫn? Lấy điện thoại ra xem, Tuệ Mẫn trả lời - Đã gần 11 giờ trưa rồi. *Cạch* Vỹ Khanh vào trong, trông thấy Lạc Y thì anh liền mỉm cười. - Chào chị dâu! - Chào chú ba! - Chị đã khoẻ chưa? - Đã ổn hơn rồi. Nhưng đầu còn đau Nhìn Vỹ Khanh rồi nhìn sang Thiếu Vy, cô cười khẽ rồi vươn tay Bé con sang bác bế tí nào. Vỹ Khanh đưa Thiếu Vy cho cô. Cô bé cũng ngoan ngoãn trong vòng tay của Lạc Y. Lạc Y suy nghĩ, nếu như cô và anh không chia cắt thì gia đình có lẽ đã hạnh phúc và cũng có thêm một bé gái xinh xắn thế này. Nhớ lại những gì đã xảy ra lòng cô nhói lên đầy khó tả. Cô có lỗi với Phục Ân rất nhiều. Lý ra những lời tổn thương ấy không nên có. Liệu bây giờ anh còn cần đến mẹ con của cô không? Tuệ Mẫn trông thấy Lạc Y cứ đượm buồn như thế thì không khỏi đau lòng. Nắm lấy tay cô, cô ấy trấn an. - Không sao đâu, có mình và anh Khanh ở đây. Chắc chắn cậu sẽ sớm gặp lại anh Phục Ân. Vỹ Khanh soạn một tin nhắn gửi đi rồi cho điện thoại vào túi. Lần này chỉ có Lạc Y mới có thể níu chân được Phục Ân mà thôi. Nhìn anh trai cứ giày vò thân xác như vậy anh cũng xót lắm. Diệu Loan cùng bác sĩ bước vào phòng. Bảo mọi người ngồi qua một bên, ông bắt đầu sơ khám. Kiểm tra nhịp tim, huyết áp rồi cả phần trán bị thương của cô. Gỡ miếng băng vải, ông xem xét rồi cho y tá sát trùng và băng lại như lúc đầu. Cho hai tay vào túi chiếc áo blouse, ông đẩy gọng kính lên. - Sức khoẻ của cô đã tiến triển hơn trước nhưng vẫn còn rất yếu. Nên cố gắng đi lại và dùng những thức ăn giàu dinh dưỡng để bồi bổ. Vết thương này chỉ là ngoài da nên cứ chờ nó tự lành là được. Và cuối cùng, tôi xin chúc mừng cô. Trí nhớ của cô đã được hồi phục hoàn toàn. - Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm. *Cạch* Tiếng mở cửa phòng khiến mọi người chú ý. Câu nói của người mới bước vào càng khiến mọi người sửng sốt. Đặc biệt là Lạc Y, cô đã sốc thật sự. - Chị dâu, Phục Ân bay về nước cưới vợ rồi. Lập Hàn thở hổn hển. Vừa hay tin thì anh đã chạy vào viện báo ngay. Như sét đánh ngang tai. Lạc Y rưng rưng hai mắt và thất thần nhìn anh. - Anh...anh vừa nói gì? - Tôi vừa liên lạc với Phục Ân. Bên phía Thạch Gia lại một lần nữa qua ngỏ ý. Thượng Cửu Gia biết được chị bên đây đã có chồng khác nên rất tức giận mà đồng ý ngay. Hiện ông bắt Phục Ân phải bay về gấp để lập tức qua nhà người ta dạm ngõ. Cùng đọc truyện Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần? của tác giả Lục Mẫn Nhi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì muốn kiếm thật nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ,mà cô bắt buộc chính mình phải bán đi sự trong trắng của cuộc đời hôn nhân sai lầm của cô cũng vì tiền, cô lại dấn thân vào cuộc sống lạnh nhạt. Tuy nhiên anh ta lại muốn giữ lấy cô mặc cho cô đang bị giày vò từ thể xác lẫn tinh thần. Cuối cùng cô sẽ trốn thoát khỏi anh hay ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn nhân ấy? Và anh...chính là Tổng Tài của cô, cũng là người khiến người ta nể sợ trên thương trường lẫn cả...tình trường. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."A, thật là xin lỗi Dương Tổng. Cô ấy đã có người đặt rồi." "Cái gì? Vừa chào tin lại đặt ngay à?" "Đúng vậy, đúng vậy. Xin lỗi Dương Tổng nhé! Hôm khác tôi sẽ đền bù cho ngài." "Thôi được rồi, tối nay tôi đến gọi Ngọc Liên tiếp nhé." "Vâng, tôi sẽ chuẩn bị cho ngài. Chào Dương Tổng!" Tiêu Tùy ngắt máy, bà quay sang nhìn A Mẫu và dặn dò. - Tối nay phải chuẩn bị cho Lạc Y chu đáo vào. Cô ta là mồi ngon để nhử Phục Ân Tổng Tài đấy. Lâu rồi mới có kèo thơm đến Kéo một hơi thuốc lá, bà nhàn nhạt nói. - Con biết rồi, bây giờ con sẽ đi ngay. - Lạc Y đến thì dắt đến phòng 1 luôn đi, bảo tắm rửa cho sạch sẽ. Thượng Tổng đến thì cứ bỏ đi, đến đấy chúng ta không liên quan Dụi điếu thuốc, bà nhả làn khói trắng ra. - Dạ. A Mẫu gật đầu rồi ra ngoài. Tiêu Tùy nhìn xa xăm, vô định. Nếu đêm nay Thượng Tổng đến thì bà cũng được 3 nghìn tiền hoa hồng. Bà cũng không ngờ Thượng Phục Ân là một nam nhân rất kính tiếng. Chỉ vào bar uống rượu nào ngờ khi nghe nữ nhi bán " tiết" thì lại hứng thú như thế. Vả lại địa vị của Thượng Tổng đứng nhất nhì Thục Xuyến_thành phố, nền kinh tế vững chắc của Lâm Mộc Quốc nữa cơ chứ. - Mà thôi, mặc kệ. Có tiền thì có tất cả. ... Sau khi vệ sinh thân thể, Lạc Y mặc áo choàng tắm ngồi bên giường. Hai tay cô siết chặt vào nhau lộ rõ vẻ lo lắng. Lạc Y mím môi, hai mắt đảo liên tục. Chẳng hiểu sao bản thân cô lại cảm thấy rất hồi hộp. Lạc Y từ nhỏ đã mất cha, hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào làm tại tập đoàn Thượng Ẩn, lớn nhất cả thành phố Thục Xuyến này. Thế mà không lâu sau mẹ cô lại bị bướu, phải nhập viện điều trị. Bây giờ mẹ Lạc Y cần phẫu thuật nhưng cô không có tiền. Túng quẫn quá, cô chỉ biết còn cách bán thứ quý giá nhất của đời mình. Đi đến bên cửa sổ, Lạc Y ôm lấy bả vai mình. Rồi sau này cuộc đời cô sẽ đi về đâu đây? - Trăng tròn vành vạnh, lệ sầu bi. Phía sau Lạc Y, một nam nhân đã đứng đó từ lúc nào. Trong đêm khuya thanh tịnh, khiến Lạc Y thêm sợ hãi, cô quay người ra sau. Phục Ân đi đến sofa ngồi xuống, bắt chéo chân. Tuy không nhìn được gương mặt anh ta nhưng nhìn vóc dáng cao lớn này cô cảm thấy rất quen. - Lại đây! - A...à...- Lạc Y rón rén bước đến gần bên anh. Hai tay cô nắm chặt vạt áo. Tim đập không ngừng, cô cúi gằm mặt xuống. Phục Ân cởi áo vest ra ném sang một bên, nớ lỏng cravat, tay anh chống lên thành ghế, gương mặt không một cảm xúc nhìn cô. - Cởi ra! - Ơ...dạ...?- Cô ngạc nhiên ngước mặt nhìn anh. Ánh trăng hiu hắt chiếu ánh sáng mờ ảo lên gương mặt mỹ miều, nhỏ nhắn của Lạc Y. Trông cô lúc này càng ma mị, hút hồn hơn bao giờ hết. Phục Ân đứng dậy, vóc dáng to cao của anh che lấp hẳn thân người nhỏ bé của Lạc Y. Kéo cô sát vào người, anh ngửi được mùi hương nhẹ dịu, thoang thoảng phớt qua. - Cô muốn tôi cởi giúp sao?- Anh thấp người, thì thầm qua tai cô. - Không...không phải...chỉ là...- Cô nhận biết giọng nói này thật sự rất quen. Lạc Y chưa nói xong, trong tích tắc Phục Ân đã cởi áo cô ra, vứt xuống sàn. Lạc Y hoảng hốt, cô vội vã đưa tay lên che ngực. Phục Ân nhìn cô từ trên xuống dưới thầm đánh giá. Đúng là Tiêu Tùy nói không sai. Anh nghĩ bà ta chỉ thêm lời hay ý đẹp để quảng cáo hàng ngon, ai dè lại là thật. Quả như lời nói, dáng người cô rất đẹp, cả ba vòng đều nảy nở. - Cởi áo tôi! - ...Được... Lạc Y đưa tay gỡ từng cúc áo của Phục Ân. Khi xong, cô cởi áo sơmi đó ra. Khuôn ngực rắn chắc là thứ ập vào mắt cô đầu tiên. Phục Ân tựa cằm lên vai Lạc Y, một tay ôm lấy eo, một tay mơn trớn lấy lưng cô. Lạc Y cảm nhận được sự cọ xát của da thịt. Rất nóng, thân nhiệt của hai người đang nóng dần theo tung phút. - Chúng ta bắt Phục Ân cắn nhẹ lên vành tai khiến Lạc Y rùng mình, cả người mềm nhũn như tựa hẳn vào anh. Phục Ân nhấc bổng Lạc Y, bế cô đến giường. Đặt cô xuống, anh nhanh chóng gắt gao chiếm hữu đôi môi nhỏ xinh kia. Đúng là xử nữ, đến cả hôn cũng chẳng có kinh nghiệm, cứ cắn chặt lấy răng. - Mèo nhỏ, thả lỏng Tiếng nói thì thầm của anh như mê hoặc Lạc Y. Lạc Y ôm lấy cổ anh, cô hơi hé môi để lưỡi anh tiến sâu vào trong khoang miệng. Phục Ân ngấu nghiến, hôn lấy hôn để, rút tất cả mật ngọt của cô. Đôi tay hiếu kỳ của anh chạm vào ngực Lạc Y, nhẹ nhàng xoa lên đôi nhũ hoa. Cô cong người, môi mấp máy. - A...a...- Tiếng kêu nho nhỏ như mèo con của cô càng khiến Phục Ân thích thú. Anh hôn xuống cổ rồi lần xuống dưới, vục đầu vào ngực cô. Anh còn nghe cả tiếng lồng ngực Lạc Y, tim đập rất mạnh và nhanh. Cảm giác lúc này rất đặc biệt. Khác hẳn những người con gái khác. Lạc Y thở gấp, hai má cô nóng ran, cả người như rực lửa. Phục Ân cho tay xuống dưới, nhẹ tách hai chân của cô ra. Lạc Y giật bắn người, vội vã ngồi dậy. - Anh...anh...từ từ đã... Phục Ân cởi bỏ những thứ còn vướng bận trên người ra. Anh nâng cằm cô lên rồi nói. - Tôi đến đây, bỏ 30 nghìn không phải để chơi trò mèo vờn chuột với cô. An phận mà nằm đấy hưởng đi. Phục Ân lại đẩy Lạc Y xuống nhưng lúc này anh nhanh như cắt đã ở giữa hai chân cô. Tiếp tục hôn lên môi Lạc Y, lúc này Lạc Y thấy rất khác, có vật gì ấm nóng chạm phía ngoài hoa huy*t. Tay cô ôm lấy tấm lưng rộng lớn của anh, cảm nhận hai thân thể đang quấn lấy nhau. Phục Ân cho vật ấm nóng ấy từ từ vào bên trong Lạc Y. Anh hơi cong môi vì nó rất khít. - A...đừng...anh...đau quá...đau... Nước mắt Lạc Y tuôn xuống như mưa. Cơ thể đau đớn như thể bị xé ra làm trăm mảnh. Móng tay cô bấm mạnh vào lưng anh đến nỗi bật máu. Tiếng nấc cũng nhè nhẹ vang lên. - Cô đau lắm sao? Lạc Y không trả lời, chỉ gật đầu, nước mắt tiếp tục giàn ra hai bên. - Một lúc nữa sẽ Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô. Ôm lấy cơ thể mềm mại, bé nhỏ vào lòng. Lúc đầu anh còn nương tay vì cô đau mà đau thì sẽ khóc, anh lại kỵ những người con gái nào khóc trước mặt mình. Đến một lúc sau, anh càng hoạt động nhanh và mạnh hơn. - A...dừng lại đi...tôi xin anh...a...a... - Dừng lại? Cô đã mất rồi, còn tiếc gì. - Nhưng tôi đau, nó rát quá... - Tôi đã nói rồi, ban đầu là thế, chốc sau sẽ quen. Lạc Y đưa tay lên che miệng để tiếng nấc của mình không phải phát ra lớn hơn. Phục Ân bây giờ mất kiểm soát, mặc kệ hiện tại cô đau đớn thế nào, anh chỉ cần biết thỏa mãn bản thân mình ngay lập tức. Rất lâu sau đó, Phục Ân bỗng càng ôm chặt lấy Lạc Y, cả người anh gồng lên, gân xanh cũng hiện trên tay rất rõ. Lúc này, Lạc Y cong người hơn bao giờ hết, cơ thể cô cứ giật lên. Phục Ân nằm gục xuống bên cô, ôm lấy nữ nhân thật chặt vào lòng như sủng vật. Sáng sớm tinh mơ, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa ánh lên gương mặt bầu bĩnh của Lạc Y. Cô he hé hai mắt, cả người mất hết sức lực. Bụng dưới cực kỳ đau, ê ẩm cả lên. Nam nhân bên cạnh cũng biến mất. Đêm qua đâu phải anh muốn cô một lần đó. Lạc Y vừa chợp mắt một lúc thì anh lại cho cô lâm trận, những bốn năm lần. Cố gắng ngồi dậy, Lạc Y thấy trên tủ đầu giường là một mảnh giấy và một sấp tiền. "Trên bàn là 40 nghìn, 30 nghìn là tiền của tiết còn 10 nghìn là phần thưởng của cô. Kí tên PA" - PA? Nét chữ này... Lạc Y xanh mặt, cô há hốc mồm. Là nhân viên phòng kế toán đôi khi gặp cấp trên nên cô biết rất rõ chữ viết của...sếp... *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để tuần nhanh chóng trôi qua. Niên Thụy sau phẫu thuật đã khỏe hơn rất nhiều nên đã được xuất viện, Lạc Y có thể yên tâm đi làm rồi. Lạc Y vẫn cứ suy nghĩ về câu nói của Dật Dấn. Thực sự cô chỉ xem anh như anh trai thôi. Không biết cô từ chối thẳng thừng như thế anh có buồn không nữa. ____Hồi tưởng___ - Lạc Y à...anh...anh thích em. - Dạ?- Lạc Y giật mình rút tay khỏi tay Anh đừng đùa với em. - Anh không đùa, anh nói thật đấy. - Dấn à! Em xin lỗi...nhưng...em chỉ xem anh như là anh trai của em Lạc Y mím môi. Không gian chợt lắng xuống. Dật Dấn cho hai tay vào túi, anh khẽ cong môi cười nhẹ. - Không sao, anh vẫn chờ em mà. Có lẽ anh nói sớm quá nên em chưa suy nghĩ được. Lạc Y im lặng, không thể nói nên lời. Cô không xứng với anh, anh là người con trai tốt, cô không thể để anh bên cạnh một đứa con gái hư hỏng như cô. Anh sẽ hận cô lắm. ___________ Thang máy đang đi đến tầng 3 và dừng lại. Bây giờ mọi người đều ra ngoài hết chỉ còn mình Lạc Y. Cô ấn nút để lên tầng 20. Cửa thang máy đang kép lại bỗng dưng lại mở ra. Lạc Y mở to hai mắt khi thấy Thượng Tổng _ Thượng Phục Ân bước vào. Đứng nép vào một góc, cô cúi gằm mặt, cơ thể bất chợt rét run không khỏi. Hai tay ôm chặt sấp tài liệu vào lòng, hai chân cứ run rẩy như không muốn đứng vững. Tại sao lại gặp anh ta ở đây kia chứ? Số cô đen đủi quá vậy. Thượng Tổng có vẻ không nhìn ra cô là ai, anh ấy không hề biết gì đến cô. Vậy đi, có thế thì tâm trí Lạc Y mới được thư thả vài phần. Khi vừa đến tầng 20, Lạc Y nhanh chóng chạy trốn, bước vội ra ngoài. - Lạc Y! Lạc Y sững người, cô nuốt nước bọt cái ực. Rụt rè quay người lại, cô không dám nhìn anh lấy một lần. - Thượng...Thượng Tổng gọi tôi. - Cô làm rơi giấy Phục Ân đưa sắp tài liệu cho cô. - A...cảm ơn Thượng Tổng. Sau khi nhận lại, Lạc Y vội vã chuồn đi mất hút. Về phòng làm việc, cô để tài liệu lên bàn và ngồi phịch xuống. Đưa tay lên ôm hai má nóng ran, cô lẩm bẩm. - Ổn rồi Y, anh ấy không hề nhận ra...không hề... Thở hắt ra một cái, Lạc Y quay lại với công việc của mình. Đến ca chiều, bao nhiêu thứ vẫn cứ vây lấy cô, nhức ong cả đầu. Một lúc sau điện thoại bàn của cô reo lên. "Xin chào, Kiều Lạc Y nhân viên phòng kế toán xin nghe ạ." "..." "Chị gọi em sớm vậy, em vẫn chưa tính nữa đây." "..." "Để một chút nữa em gửi cho chị số tiền cần lấy để trả cho công nhân qua mail nha." "..." "Vâng còn hôm trước em gửi mã qua cho chị đó, chị nhập vào thì mới mở được ấy." "..." "Chào chị ạ!" Vừa ngắt máy, Lạc Y lại có thêm một cuộc gọi khác. "Xin chào, Kiều Lạc Y nhân viên phòng kế toán nghe ạ." "Y ơi, Thượng Tổng gọi em đến phòng làm việc kìa, mang cả bảng số liệu đợt rồi nữa." "Dạ, mà ngay bây giờ luôn à chị?" "Ừ em, chẳng biết có trục trặc gì không, chị lo quá." "Chắc không có gì đâu chị." "Vậy thôi em đi đi, chị làm việc tiếp." "Vâng!" Lạc Y tìm kiếm tài liệu rồi vội vã mới ra ngoài. Đến thang máy, cô ấn tầng cao nhất. Khi cánh cửa thang máy vừa mở thì cũng là lúc một cảm giác rợn tóc gáy bủa vây lấy cô. Ở tầng này chỉ có mỗi phòng Tổng Tài và Phó Tổng nhưng nằm ở hai hướng khác biệt. Rẽ sang phải, Lạc Y đi thẳng đến phòng Tổng Tài. Dừng chân trước cửa, cô đưa tay lên nhẹ nhàng gõ. *Cốc...Cốc...Cốc* Cánh cửa bật mở, vừa thấy Phục Ân, Lạc Y liền cúi đầu chào. - Chào Thượng Tổng! - Uhm, cô vào đi. Đợi Lạc Y vào trong rồi Phục Ân đóng cửa, tiện tay anh ấn khoá lại. Đi đến sofa, anh ngồi xuống ghế và bắt chéo chân. Đưa mắt nhìn Lạc Y đang đứng trước mặt mình, anh điềm đạm nói. - Cô Kiều đến trễ nhỉ! - Xin lỗi ngài vì sự chậm trễ của tôi. Lạc Y siết lấy tài liệu ôm chặt trước ngực. Đôi môi nhỏ xinh mím lại, sắc mặt vô cùng căng thẳng. - Đưa tài liệu cho tôi. Lạc Y ngoan ngoãn đi đến gần Phục Ân và đưa tài liệu cho anh. Vô tình cúc đầu của chiếc áo sơmi bị bung ra. Lạc Y thót cả tim, hai má cô ửng đỏ. - Xin lỗi Thượng Tổng! Cô quay lưng về phía anh và cài lại cúc áo. Do cứ hấp tấp nên loay hoay một lúc cô vẫn không cài lại được. Lạc Y nhíu mày. Sao lại dở chứng ngay lúc này cơ chứ. Phục Ân đi đến sau cô. Nắm lấy tay Lạc Y, cúi thấp người xuống thì thầm qua tai. - Cần tôi cài giúp không? - Thượng...Thượng Tổng...tôi...tôi tự cài được. - Cô ngại gì? Chẳng phải lần đầu của cô thuộc về tôi rồi sao? Tay ôm lấy eo Lạc Y, anh kéo cô sát vào người. Lạc Y cảm nhận được hơi ấm từ anh, cô bủn rủn cả người. - Anh...anh nhận ra tôi? - Sao lại không? - Ơ... Lạc Y như bất động, cô chẳng còn sức lực chống lại anh. Phục Ân kéo Lạc Y đến sofa, để cô ngồi trên đùi mình, anh ôm nữ nhân nhỏ bé chặt vào lòng. Áp mặt vào tóc cô, anh hít nhẹ hương thơm dịu êm thoang thoảng. - Thượng Tổng à...anh...anh làm ơn...buông tôi ra. - Cô làm tôi thích thú rồi đấy Lạc Y. Phục Ân áp môi hôn Lạc Y, đôi tay hư hỏng của anh cũng nhanh chóng lần vào trong áo. Nhanh như cắt, anh cởi bỏ áo sơmi và cả áo con của cô. Lạc Y chống cự, cô cố đẩy anh ra. Nhưng cô càng phản kháng thì Phục Ân càng gắt gao muốn chiếm lấy cô. Bí đường quá, Lạc Y chỉ còn cách cắn vào môi anh. Thoáng bất ngờ, Phục Ân liền rời khỏi môi cô. Lạc Y lúc này đang khóc, khóc rất nhiều đến nỗi nấc nghẹn. Cô vỡ òa ra như một đứa con nít choàng tay ôm chặt lấy cổ anh. - Thượng Tổng, tôi xin anh...tôi xin anh mà... - Lạc Y, cô sao thế?- Anh nhíu mày ôm lấy eo cô. - Tôi van xin anh...tôi không muốn...hức...không muốn một chút nào cả. - Được rồi, được rồi. Tôi không tiếp tục Anh vỗ vỗ lưng cô. - Anh đừng xem tôi như gái được không?...Tôi chẳng phải bán thân để anh làm vậy. Tôi không biết ở tôi có điểm nào làm anh hứng thú đến thế. Tôi cũng không phải loại con gái hư hỏng mà anh muốn tìm thì tìm, muốn vứt thì vứt. Lạc Y đứng dậy, cô nhặt áo lên vừa định mặc vào thì một vòng tay rắn chắc ôm lấy cô, thật chặt. - Em cứ yên tâm! Tôi đã lấy của em một thì tôi sẽ trả lại mười. Cũng như tôi cởi được chiếc áo này thì tôi sẽ mặc lại cho em những bộ váy khác, lung linh hơn, lộng lẫy hơn. Lạc Y cười nhạt, đưa tay lên lau nước mắt, cô gỡ tay anh ra. - Cảm ơn Thượng Tổng, nhưng đó là sự trao đổi, mua bán giữa tôi với anh. Chúng ta bây giờ chẳng dính líu gì nữa đâu. Mong anh hãy tìm một cô gái phù hợp hơn tôi. Lạc Y mặc lại áo. Sau khi chỉnh chu lại đàng hoàng thì cô quay đi. Bỗng một câu nói phía sau vang lên khiến cô dừng bước. - Kiều Lạc Y! Tôi muốn cưới em. Lạc Y đổ mồ hôi tay, cô ngạc nhiên tột độ đến nỗi không nói thành lời. Phục Ân kéo tay Lạc Y, anh nhìn thẳng vào mắt cô rồi hôn nhẹ lên trán. - Anh muốn cưới em! Thật đấy...

tổng tài sắc làm vợ anh tận hai lần