tại sao người bắc vào nam

Riêng niên khóa 1926-27, 35.000 người dân từ Bắc và Trung Kỳ được mộ làm phu và đưa vào Nam Kỳ làm công trong các đồn điền. Năm 1930, có khoảng 50.000 công nhân làm việc trong ngành khai thác than đá, chủ yếu ở Hà Tu và Hòn Gai (Pháp gọi là Hongay) và Cẩm Phả của công ty Miền Nam thì làm 9 đồng tiêu 10 đồng. Miền Bắc thì làm 9 đồng ráng kiếm thêm 1 đồng đủ 10 đem cất. Mình nghe nói là vậy, nhưng thấy mấy bạn miền Bắc vào mình mà du lịch thì "sang" thôi rồi. Ko biết do đồ trong này rẻ hay các bạn ý bỏ tiền ra để trải nghiệm tốt Còn đối với người miền Bắc, họ sống phức tạp nên nhiều khi trở thành lối sống giả. Cuộc sống bí bách, khí hậu khắc nghiệt cũng góp phần làm cho người miền Bắc tính tình nóng nảy, văn hóa ứng xử kém hơn người miền Nam. Báo Giáo dục Việt Nam nhận được thư Nhóm bạn tứ xứ từ mọi miền đến Sài Gòn sinh sống của chúng tôi mỗi khi tụ tập hay đùa nhau rằng "cái bọn Bắc kỳ" nên kiểm điểm lại "ăn ở thế nào" mà hiếm khi thấy người Nam di cư ra Bắc, toàn chỉ thấy người Bắc vào Nam làm ăn. Từ hàng trăm năm nay, "vào Nam làm ăn" là cụm từ không xa lạ gì với các làng quê Bắc bộ. TTO - Ngày 16-10, đại diện Tổng công ty Đường sắt Việt Nam cho biết từ 10h cùng ngày, đường sắt Bắc - Nam qua khu vực Đà Nẵng - Huế đã chính thức thông đường sau nhiều giờ gián đoạn do mưa lũ, sạt lở. Theo Tổng công ty Đường sắt, hai ngày qua mưa lớn ở miền Trung Nó lấy đủ gen từ khắp nơi để xây bản đồ gen người Việt chứ. Đây là bộ dữ liệu toàn hệ gen người Việt đầu tiên đảm bảo tính đại diện và phổ quát cho quần thể, phù hợp với phân bố dân cư về địa lý (miền Bắc: 37%; miền Trung 22%; miền Nam: 41%) và giới Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Thực tiễn lịch sử ghi dấu ấn trong ngôn ngữ, rất đặc biệt, không thể thay Cách gọi “trong Nam, ngoài Bắc”, “vô/vào Nam, ra Bắc” bắt nguồn từ danh xưng Đàng Trong/Đàng Ngoài vào thế kỷ 17 & Việt chúng ta khi nói “trong” tức là trung tâm so với “ngoài”; bao giờ “trong” cũng có vai vế hơn về mặt thực tiễn so với “ngoài”. Ta nói “trong kinh thành, ngoài biên ải”, chớ không ai đi phân định “trong biên ải, ngoài kinh thành” một số trường hợp, “trong” còn mang tính chất mật thiết hơn so với “ngoài”. Ta nói “trong nhà, ngoài lộ”, chớ không ai đi nói “trong lộ, ngoài nhà”.2/ Cái thuở nước Việt chưa phân chia hai miền chúa Nguyễn, chúa Trịnh mà Thăng Long còn làm kinh đô chung, người ở trong kinh kỳ khi ngó ra chốn mù khơi như Bình Định gọi là ngó ra ngoài biên thời phân tranh Trịnh – Nguyễn, lấy ranh giới nơi sông Gianh Quảng Bình mà phân chia đất nước. Nói “Nam hà” 南河 để chỉ lãnh thổ từ phía Nam sông Gianh trở vô, “Bắc hà” 北河 để chỉ lãnh thổ từ phía Bắc sông Gianh trở ra. Nhưng, danh xưng chính thức thì không gọi Nam hà / Bắc hà, mà gọi là Đàng Trong / Đàng không, lẽ ra phải gọi toàn lãnh thổ phía bắc sông Gianh là “Đàng Trong” bởi nó có kinh đô Thăng Long; còn toàn lãnh thổ phía nam sông Gianh lẽ ra phải gọi là “Đàng Ngoài” bởi nằm quá xa ngoài biên cương luôn, vượt qua Phú Yên, vượt tới Cà Mau mịt mù mới phải chớ?Nhưng, hoàn toàn ngược lại!Cõi phía nam được gọi là “Đàng trong”, còn cõi phía bắc dầu có kinh kỳ Thăng Long đi nữa nhưng lại trở thành “Đàng ngoài”.3/ “Đàng” Đàng Trong, Đàng Ngoài nghĩa là gì? “Đàng” = “đường”, nhưng “đường” ở đây không phải là “con đường” Nếu tưởng như vậy, không lẽ “Đàng Trong” nghĩa là… trong con đường, “Đàng Ngoài” là… ngoài con đường? Nghe xong, khỏi hiểu luônTrong Hán tự nên nhớ trước khi có chữ Quốc ngữ, tiền nhân chúng ta xài Hán tự, “đường” có nhiều nghĩa. Ở đây, “đường” được viết 塘 , nghĩa là “con đê” đê sông 河 塘 ; đê biển 海 塘! Cách gọi này có liên quan tới Đào Duy Từ 1572- 1634, ông là người nghĩ ra cách xây lũy phòng thủ cho chúa Nguyễn “Lũy Trường Dục”, còn gọi là “Lũy Thầy”. Hệ thống lũy này nhìn như con lượng của chúa Nguyễn đóng phía trong con đê, thành thử gọi “Đàng đường Trong”, nằm về phía Nam. Còn lực lượng chúa Trịnh ở phía ngoài con đê, thành thử gọi “Đàng đường Ngoài”, nằm về phía Trong gần hai thế kỷ thế kỷ 17, 18, cõi phía Nam sông Gianh liên tục được mở rộng và trải dài tới Cà Mau là cõi có kinh tế phồn thịnh hơn, có văn hóa cởi mở hơn so với cõi phía bắc sông sư Li Tana ở Đại học Quốc gia Úc khi nghiên cứu về Đàng Trong, bà đánh giá công trạng của Chúa Nguyễn Hoàng tương đương với công trạng của Ngô Quyền. Nếu Ngô Quyền, vào thế kỷ 10, đã mở đầu nền tự chủ lâu dài cho một nước Việt với lãnh thổ khoanh lại ở miền Bắc & phía bắc miền Trung, thì Chúa Tiên Nguyễn Hoàng, vào thế kỷ 17, đã mở ra một thời kỳ mới cho nước Việt với lãnh thổ mở rộng cho tới tận Cà Mau. Nói rõ hơn nữa, Đàng Trong của các Chúa Nguyễn trở thành một trung tâm phát triển mới, một sinh lực mới cho nước lai nước Việt được nhìn thấy trên vầng trán của xứ Đàng Trong…5/ Cách gọi Đàng Trong / Đàng Ngoài, dễ thấy đây là “hệ qui chiếu” được nhìn từ tọa độ của phía Nam. Và, danh xưng này được ghi chép vào trong sử sách cái rụp – bởi sức ảnh hưởng tự thân của nền kinh tế, xã hội của cõi phía Nam sông tiễn phát triển của mỗi miền Nam phát triển hơn Bắc đã ghi dấu ấn rõ rành vào trong ngôn ngữ, thể hiện qua danh xưng cõi phía Nam mới là “Đàng trong”, cõi phía Bắc chỉ là “Đàng ngoài” thôi.Mở ngoặc người ngoài Bắc hiện nay xin đừng “sân si”, “tự ái” gì ráo, bởi đó là thực tiễn lịch sử trong thế kỷ 17, 18; ngay như tôi là… người gốc Bắc, mà tôi cũng ưng tôn trọng cách gọi “Đàng Trong” đầy hãnh diện, nói cho cùng, có ích lợi chung cho toàn nước ViệtDòng sử Việt dù đã đi qua thời kỳ định cõi riêng biệt giữa chúa Nguyễn với chúa Trịnh nhưng dấu ấn lịch sử vẫn còn lưu lại trong lời ăn tiếng nói của người Việt cho tới hiện nay – gọi “trong Nam, ngoài Bắc” là bởi vậy đó đa!Và, tới đây chúng ta dễ dàng hiểu vì sao gọi “vô vào Nam”, mà không gọi “ra Nam”. Bởi vì Nam là “trong” Đàng Trong, nên người Việt mình khi nói “vô vào” tức là vô vào bên trong, chớ không ai đi nói “ra bên trong” vậy, gọi “ra Bắc”, bởi vì miền Bắc là “ngoài” Đàng Ngoài nên khi ta nói “ra” tức là ra bên ngoài, ra phía ngoài, chớ không ai đi nói “vô vào bên ngoài” lời kếtTừ thuở tự do nơi đất mớiCàng thương càng quý xứ Đàng Trong…Ngay cả hiện nay, dù miền Nam không còn như trước kia, nhưng luồng di dân từ ngoài Bắc kéo vô Nam để định cư, kiếm sống vẫn tiếp diễn hết năm này qua năm khác còn số người từ trong Nam đi ra Bắc để định cư? ít hơn hẳn, đìu hiu, không thấm tháp gì ráo.Ta nói, ở miền Nam, “đất lành chim đậu”. Còn ở những nơi đất không lành thì… đất chọi chết Chương25-1-2019Đăng lại từ Nam Kỳ Lục Tỉnh thêm Câu chuyện phân biệt Bắc Nam là một sự thật đã, đang và sẽ còn diễn ra tại đất nước này, mặc cho ngoài kia báo đài cứ ra rả những khẩu hiệu hòa hợp dân tộc. Cứ vào ngày 30/4, người miền Bắc ăn mừng ngày giải phóng, người miền Nam đau buồn ngày Quốc hận. Sao lại thế?Phân biệt Bắc – Nam, góc nhìn Lịch sử và hệ quả của những lối nghĩ sai Từ góc nhìn từ Lịch Nam ba miền, vốn dĩ là dân tộc Việt ở phía Bắc, dân tộc Chăm ở giữa, phía Nam là Vương Quốc Phù Nam của người KhơMe. Đất nước Việt Nam hình chữ S, ngay từ khi hình thành đã là sự phân 400 năm trước, chúa Nguyễn Hoàng vào đất Hoành Sơn, mở mang bờ cõi phía Nam, từ đấy Nam – Bắc đã phân biệt với khái niệm Đàng Trong – Đàng Ngoài. Sự phân tách kéo dài đến hơn 100 năm. Mỗi Đàng qua thời gian lại xem mình là một nước riêng, đặt cho nước mình những tập tục khác 1802, Nguyễn Ánh đánh bại Tây Sơn, thống nhất lãnh thổ. Năm 1858, Pháp vào Việt Nam, để dễ cai trị “cái xứ hay nổi loạn”, họ chia nước mình làm ba. Khái niệm Bắc kỳ, Nam kỳ, Trung kỳ ra đời từ mầm đầu tiên của sự phân biệt vùng miền đến từ khác biệt Văn hóa của 3 dân tộc chính trên 3 lãnh thổ. Hạt mầm nảy nở với chính sách “chia để trị” của Thực dân Pháp, gây ra sự chia rẽ dân tộc trong cùng một Quốc hạt mầm trưởng thành với sự khác biệt của Hệ tư tưởng Tư Bản – Cộng Sản, đại diện cho hai hệ tư tưởng này là hai chính quyền có thủ đô tại Sài Gòn và Hà Nội, đại diện cho lãnh thổ 2 miền Nam Bắc bị chia năm 1954, đất nước bị chia làm hai miền. Miền Nam với hệ tư tưởng tư bản có chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Miền Bắc là Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa, theo hệ tư tưởng XHCN. Câu chuyện sau đó là nội chiến 20 năm, huynh đệ điêu tàn cho đến 1975 trở đi, Bên thắng cuộc, chủ yếu là Quân đội nhân dân của miền Bắc, ăn mừng chiến thắng, huyênh hoang đã “giải phóng Sài Gòn”. Bên thua cuộc, hầu hết là người miền Nam, thì đau buồn li tán, than trách rằng mình bị cướp nước, kỷ niệm ngày “Quốc hận”. Cả 2 đều lấy ngày 30/4 làm cột đó đến nay, câu chuyện phân biệt Bắc – Nam vẫn cứ tiếp diễn. Trong lòng của rất nhiều người vẫn còn đấy sự khinh thị của vùng thêm2. Và những lối suy nghĩ sai lầm Câu chuyện phân biệt Bắc – Nam sau ngày đất nước thống nhất lãnh thổ thì vẫn tồn tại và trở thành một vấn đề nhức nhối của dân tộc Việt, nguyên nhân là vì những lối nghĩ sai lầm đến nay vẫn còn hiện vô số những suy nghĩ thủ cựu sai lầm đã gây nên sự kỳ thị Nam Bắc cho đến tận bây giờ, đầu tiên phải nói đến ngày 30/4. Ngày này được người miền Bắc xem là ngày ” giải phóng”, KHÔNG ! Miền Nam trước đó đang sống ổn, Sài Gòn đang giàu có phồn vinh, chính quyền do người Việt cai quản, quân đội do người Việt xung lính, ai cần mấy ông leo đèo lội suối, từ trên rừng xuống ” giải phóng” làm là ngày “Quốc hận” trong suy nghĩ của người Sài Gòn hầu hết đang ở California. Càng KHÔNG. Nước Việt vẫn còn đó, dân Việt vẫn còn đó. Đã mất đi đâu mà hô hào phục một cuộc chiến giữa người Việt với người Việt, 30 tháng 4 nên gọi là ngày gì ?Mặc định miền Bắc là Cộng Sản, miền Nam là Cộng Hòa. Một lối nghĩ phổ biến nhưng hết sức sai lầm. Những người Cộng sản ở miền Nam nhiều vô kể, chính những người CS miền Nam đã góp phần làm chế độ VNCH lung chiến Mậu Thân 1968 là do quân đội Cộng sản miền Nam thực hiện. Như vậy ở đây chỉ có khác biệt về hệ tư tưởng chứ không có mâu thuẫn vùng miền. Vậy mà nhiều người trong Nam vẫn chửi “Bắc kì” vì cứ nhắc đến “Bắc kì” là nghỉ ngay đến CS. Còn người miền Bắc nghĩ đến người Nam là nghĩ đến “Ngụy quyền”.Đọc thêm3. Những câu ngạn ngữ khinh miệt vùng miền ” Bắc kỳ ăn quả cà na, ăn nhầm lựu đạn….Ai ơi đừng lấy Bắc kỳ, nó ăn rau muống…”. Hay là “Dân Thanh Hóa Thanh Quá ăn rau má phá đường tàu”. Rồi là ” Miền Nam đu càng theo Mỹ”, “tụi ba que xỏ lá”. Chính nó là tác nhân khiến cho giới trẻ – những người sinh sau cuộc chiến ấy đến tận 20 năm vẫn học theo và thi nhau kỳ thị. Những câu ngạn ngữ ấy đã trở thành câu cửa miệng cho những cuộc luận bàn mang tính chất vùng miền, dù sự thật là, chẳng mấy người hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau những câu nói miền Bắc thế này, người miền Nam thế kia. Những câu chê nhau nghe có quen không? Hà Nội tự hào ngàn năm Văn hiến hơn tụi Sài Gòn sinh sau đẻ muộn, ngót nghét có 300 năm tuổi. Sài Gòn khẳng định mình là xứ sở văn minh, không bần cùng lạc hậu như tụi Hà Nội lẩn quẩn cả đời với phố Cổ. Hai cái đó chẳng biết có đối lập gì không mà khối người thường đem ra để chửi nhau. Nghe vô lý hết sức !Còn nữa, thằng này chửi thằng kia là con rối của Mỹ. Thằng kia lại chửi thằng này là bán nước cho Tàu. À, thì ra 2 thằng đều có đặc điểm chung là nhược tiểu. Không biết xấu hổ với bạn bè thế giới hay sao mà cứ nhắc Phía trên là những nguyên nhân của sự phân biệt vùng miền, và phía dưới đây là những lời trung lập của thế hệ sau – Không có một Quốc gia nào trên thế giới bước ra khỏi cuộc chiến đã 43 năm mà vẫn còn giữ mối hiềm khích như nước Việt mình. Cái suy nghĩ phân biệt vùng miền nó ăn vào máu dân mình rồi chứ không còn là câu chuyện của ý thức hệ nữa. Vì sao? Vì tôi vẫn thấy rất nhiều người miền Nam yêu chế độ này và rất nhiều người miền Bắc bị ghép vào tội “phản động”.– Người Pháp họ chia nước mình làm 3, khích bác dân mình chống nhau để họ dễ cai trị. Họ đến đây cũng gần 2 thế kỷ rồi mà dân mình vẫn còn đánh nhau. Mình có ngu quá không nhỉ?– Văn hóa 2 miền Nam – Bắc đã tiến gần nhau lắm rồi. Sài Gòn ăn bún chả, Hà Nội có cơm Tấm. Người Hà Nội uống cafe Sài Gòn, người Sài Gòn cũng ghiền trà Bắc. Đem lý lẽ thượng tôn văn hóa ra để kỳ thị nhau thì e là cũng hơi lạc hậu trong thời đại này.– Không giống thời xa xưa, người Việt từ Bắc chí Nam bây giờ đều cùng một dân tộc, nói cùng 1 thứ tiếng. Bắc hay Nam gì cũng dùng tiếng Việt để chửi người Việt, vậy chửi thắng thì sao? Không lẽ tự hào tao chửi thắng thằng người Việt miền Nam.– Tôi cũng từng bị xoáy vào câu chuyện Bắc – Nam đấy trong suốt một thời gian dài. Cho đến khi tôi nhận ra rằng Có những người Bắc tính cách rất Nam và cũng có nhiều người Nam lại có tính rất Bắc. Có những đứa người Sài Gòn tui cũng ghét cách ăn ở và văn hóa ứng xử của nó, mà nó cũng ghét tui y chang . Ghét Nam hay ghét Bắc hãy để nó trở thành một sự phán xét của cá nhân, đừng lôi vùng miền ra để mà kỳ nhau cho lắm vào rồi nhận ra, ai cũng có bạn bè ở cả hai chuyện của một thanh niên miền Nam đang sống tại đất Bắc và thích không khí Hà Nội hơn Sài Gòn. Đọc thêm Có thể bạn quan tâmGiải vô địch bi đá trên băng nam thế giới 2023Gin Tuấn Kiệt và Puka sinh năm bao nhiêuHà Nam cách TPHCM bao nhiêu kmNhững người mới được giới thiệu tại Đại sảnh Danh vọng MLB 2023 là ai?3 yên là bao nhiêu tiền Việt Nam?Thảo luận về "Văn hoá & tính cách con người Việt theo vùng miền" trênTrái tim Việt Nam bắc thường ăn nói nhẹ nhàng, kín đáo, thường hay suy nghĩ sâu xa. Người miền trung thì mọc mạc, chất phác lại hay có tính cục bộ. Người miền nam thì phóng khoáng cởi mở, dễ miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt...Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài...Muốn kiểm chứng thì bạn cứ bỏ ra khoảng ... 30 nghìn $, tặng mỗi cô 10 Cô Bắc sẽ mua 1 chiếc xe ô tô và nói Chồng tôi gửi cho tôi 1 nghìn $. Ai cũng sẽ nghĩ ngợi chỉ có 1 nghìn $ mà lại được sắm xe đời mới !?- Cô Trung sẽ nói chồng tôi gửi cho tôi 100 nghìn chỉ để ... tiêu vặt số còn lại cất biến.- Cô Nam chẳng nói gì nhưng cô ta sẽ làm cho người ta có cảm tưởng cô là ...Paris xưa nghe kể 1 câu chuyện nội dung đại khái thế là thế này1 thằng nhóc được mẹ cho 2 hào bảo đi mua 1 gói muối, đi về tí tởn thế nào, làm rơi mất, thế là ngồi giữa đường chú miền Bắc đi qua, hỏi rõ đầu đuôi, xong xuôi, chút í ngồixuống bên cạnh, làm ngay 1 tràng dài về sự đời có được có mất, rồi khuyên nhủ nhóc con về nhà xin lỗi mẹ, mọi sự sẽkhông sao chị miền Trung qua, chưa nghe nói gì, thấy muối vung vãi khắp, cứ xuýt xoa mãi, chẳng đoái hoài gì tới đứa gã miền Nam đi qua, hỏi chuyện xong, vứt ngay cho đứa bé 5hào, đi mua gói dùng 3 người này để kết luận thì không thể chính xác, nhưng đại khái người ta dùng tính cách đặc trưng để miêu tảdiễn biến câu chuyện. Người miền Bắc miệng lưỡi lanh lẹ hơn, miền Trung thì tằn tiện, còn miền Nam thì phóng khoáng theo kiểu công tử Bạc Liêu. Đúng như bác gì ở trên hiểu một cách rất nôm na như thế này- người Bắc sống theo kiểu làng xã, tư duy mang tính nông nghiệp, bảo thủ, cố cựu... Mặt tốt là tinh thần đoàn kết, tương trợ rất cao, nhưng chỉ khi bị đụng chạm đến cả làng từ yếu tố khách quan, còn trong nội bộ với nhau thì phổ biến tình trạng "bằng mặt không bằng lòng", hay chấp vặt, nhớ lâu, thù dai...- Người miền Trung do khí hậu khắc nghiệt nên giỏi tính toán, xoay xở, chi li trong cuộc sống. Nói họ vùng miền chỉ đúng một phần, thực tế trong lịch sử Việt Nam mình, người miền Trung đóng vai trò rất lớn trong kiến thiết đất nước. Nếu liệt kê đầy đủ những danh nhân từ cổ chí kim, tôi có thể chắc rằng người miền Trung chiếm không dưới 60, 70 %. Xin nói rõ tôi là người Phú Thọ, dân Bắc kỳ chính Người miền Nam hầu hết có nguồn gốc tứ xứ, là dân đi mở cõi khai phá xâm chiếm mà thành nên văn hóa khá đa dạng. Do nguồn gốc của mình nên họ dễ tiếp thu cái mới, tính tình phóng khoáng, dễ gần nhưng cũng dễ quên. Nói thêm một chút, con gái miền nam rất hay, dễ thương nhưng quả thật nếu đưa một cô về làng ra mắt họ hàng mà lại toàn các bà, các mợ khó tính thì dễ nảy sinh vấn đề lắm. Có lẽ phải mở lớp lịch sử văn hóa trước ở làng ấy tiếp xúc với 3 miền thì tạm thấy thế nàyDân Hà Nội thường tự khen mìnhDân Sài Gòn thì hay khen đối thủDân miền Trung chỉ cười khẽ dạ dạ, trong đời chỉ bộc lộ vài lần cho lớp nào thạo về bói toán - kinh dịch - ngũ hành nhất ?- Miền bắc đó là tầng lớp trung lưu, buôn bán chạy Miền trung càng giàu, địa vị càng cao thì càng mê Miền nam trí thức, nhất là trí thức miệt vườn, rất hay giở quẻ.....Người miền Trung khá mê tín nhận xét này chính xác, tuy nhiên nhiều khi sự mê tín vùng này nó trở thành như tập quán chứ không hẳn do mù quáng. Đàn ông miền trung khá gia trưởng, hướng nội, học hành chứ ko thích kinh tế, làm giầu, mà hay ép con cái vào dược hay bách khoa cần có 1 cái nghề .Quảng Nam hay cãi, quảng Ngãi hay la, Bình Định hay lo, Thừa Thiên ních hếtCó câu chuyện về tính cách 3 miền ở Vietnam như sau"có 3 vật thể lạ đồng thời rơi xuống 3 miền Bắc - Trung- bắc chính quyền địa phương lập tức phong toả, triệu tập các ban ngành họp bàn...Miền trung lập hàng rào quây lại, bán vé thu tiền người đến xemMiền nam chả cần biết nó là cái gì, bỏ nồi luộc lên... nhậu".Cuộc sống chia ra 3 khái niệm1. Trình độ sống2. Chất lượng sống3. Thái độ sốngVới 3 miền bắc trung nam, các chỉ số này đều khác nhau rõ ràngNgười miền Bắc chăm lo về chất lượng sống là chủ yếu, trong đó có các điều kiện ăn mặc, xe cộ nhà ở. Chủ yếu lo cái vẻ outlook bề ngoài, thí dụ một cô đi xe Mercedes E250 nhưng chưa chắc đã có đến 10 triệu trong túi và tháng nào cũng lo lắng nhỏ nhặt đến từng xu cho việc nợ nần vay mượn. Vì thế trai hay gái miền bắc bao giờ nhìn cũng bảnh bao sang trọng, nói ra miệng là làm công to việc lớn quen ông nọ bà kia, chạy dự án này nọ nhưng thực lực thì .....không với họ chất lượng sống là người đời nhìn vào với tập tục hàng ngàn đời nay cho lề lối xưa "một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp". Vì thế dân Bắc làm việc với người Nam hay bị nói là "điếm" hay là hay lừa dối từ "điếm" ở đây được hiểu theo tiếng Nam - "giả bộ" chứ không hề có ngụ ý như tiếng Bắc.Với tập tục từ ngàn xưa, đất tổ - giấy rách phải giữ lấy lề nên việc "thua thầy một vạn không bằng thua bạn một ly"- giả bộ cao sang mặc dù chẳng có gì từ tài chính đến thực lực nên người Bắc hay so kè nhau, cạnh tranh nhau dẫn đến xung đột trong những việc cỏn con ngoài đường. Một miếng giữa đàng mà....Người Bắc tốt với nhau thì cho nhau "lời khuyên" còn tiền bạc... xin lỗi. Đừng Nam thì ngược lại hoàn toàn. Cái người đời nhìn vào đối với người Nam thì hình như coi nhẹ. Ví cài đầy tiền, vào bar hay ra quán ăn mặc lèng xèng cũng được. Trai Nam hay gái Nam nói chuyện bao giờ cũng dành phần lớn để nói về người yêu, gia đình, bạn bè chứ ít khi nói về công việc hay sự nghiệp. Thực dụng đến mức là nhà cửa có xiêu có vẹo cũng được cốt là ngày mai có tiền đưa dzợ đi chợ mua mồi về nhậu. Không có thì đi vay đi hỏi bạn bè chứ không hề ngại mặt bao giờ. Tính cách người Nam hình thành từ thủa "Từ thửa mang gươm đi mở nước - Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long". Đó là những người giang hồ tứ xứ, lính tráng, giang hồ, đi xa vào đất khách quê người phải yêu thương đùm bọc nhau để mà với nhau để mà sống thật, ít chữ nhưng tình nhiều. Đó tạo nên phong cách của người từng tìm hiểu 10 năm nay. Tại sao người Nam chỉ có anh Hai mà không phải là ông Cả như miền Bắc. Rồi một ngày có một bác nghiên cứu văn hóa và lịch sử mới trả lời mình rằng. Ngày xưa, chỉ có con thứ, con lẽ, giang hồ mới bị sung quân đi Nam - thời chúa Trịnh chúa Nguyễn. Cái thằng "đích tôn" - bác Cả thì để nhà - đất Bắc để ôm cái nhà thờ với mồ mả tổ tiên. Vì thế người Nam chỉ có anh Hai để luôn nhớ về nguồn cội - đất bắc với họ hàng tổ tiên biết là đúng hay không nhưng nghe đến chữ anh Hai của miền Nam mình lại thấy cái "chữ tình" nó vời ghét trai Nam không bằng trai Bắc một điều, đánh dzợ như két và uống như trai Bắc thì mình khinh luôn - coi vợ bằng trời mà việc tiền nong, con cái tiền bạc đều lên lưng Trung thì có 2 miền trung, từ Nghệ An đổ vào đến Thừa Thiên Huế và từ Đà Nẵng đến Ninh Thuận. Tính cách hai miền này đều khác miền Trung với nắng hạn mưa nhiều thì lấy lời ăn lẽ nói để bình thiên hạ. Trai bắc miền Trung thì cực kỳ giỏi thời thế thế thời, chi ly từng cơ hôi, từng đồng tiền để dành cho ngày mai, cho con, cho cháu. Đối với người ta thì gia đình họ hàng là nhất nhưng phải tiết kiệm. Đi ra đường thì giỏi nhìn thời thế để theo. Ý chí và tài năng thì nói thật người Nam và người Bắc còn lâu mới sánh bằng - đã quyết làm gì thì làm được cho dù biết là phải trả giá - nếu làm tướng cướp thì phải là cướp khét tiếng còn nếu làm chính trị thì phải làm lãnh tụ. Trai bắc miền Trung giao tiếp xã hội "tạm được", giao tiếp với người bề mình - đồng hương thì giỏi, còn giao tiếp với người lạ thì "tàm tạm". Khôn quá nên lộ, làm nhiều người ghét. Được cái gái bắc miền Trung yêu luôn hết mình - chung thủy và chung tình đến khi bị bỏ hoặc thất cách nam miền Trung thì hơi kỳ cục, nói nhiều, bàn nhiều mà chẳng bao giờ làm gì. Chịu, không thể hiểu nổi. Làm việc gì cũng suy nghĩ quá kỹ càng đến lúc mọi cơ hội đã trôi qua mà vẫn chưa tính xong. Việc gì thì cũng bàn nhiệt tình, tính toán đến nơi đến chốn rồi cuối cùng chẳng làm gì cả. Bó tay, mình không thể giải thích bằng lịch sử hay địa lý hay điều kiện sống. Trai nam miền Trung thuộc hạng cũng cực kỳ thông minh, tuy nhiên không làm tướng được mà chỉ làm quân sư. Vì thế người nam miền Trung nổi tiếng về nhì, chuyên làm các Phó Thủ Trưởng ?????.Nói vậy thôi chứ hình như dạo này Sài Gòn càng ngày càng giống Hà Nội, không còn tính cách riêng biệt hay nổi trội nữa. Còn Hà nội thì càng ngày càng giống nông thôn... chẳng hiểu mình thấy thế có đúng không ?????Khi nói về tính cách, thói xấu của người miền Bắc thì ta cũng đã nói về tính cách, thói xấu của người miền Nam, chỉ khác nhau là miền Nam ít vùng miền hơn, đâu chỉ miền Tây, miền Đông, Sai Gòn. Dạo này người ta nói về Hà Nội nghìn năm, cũng là dịp để người Hanoi bộc lộ tính cách của họ. Nói rằng dânHà Nộikhá chảnh và tìm mọi cơ hội để gia nhập nhóm chảnh thì miền Trung hay miền Nam cũng có những cuộc đua xu thời tương tợ. Tuy nhiên dânHà Nộicó vẻ tinh ý, sắc sảo hơn. Mua món hàng mà nhìn cách bạn quan sát, cách bạn trả giá thì người bán, nếu là dânHà Nội có thể nhanh chóng đưa ra "giải pháp đối xử thích hợp" với bạn. Dân Sài Gòn, tuy không sắc sảo bằngHà Nội nhưng họ cũng luôn dò tìm "tiềm lực" của bạn, họ không vô tư ngọt ngào như cái vẻ bề ngoài như thế. Người Bắc khá rạch ròi, đâu ra đó, ít khi sài đồ người khác, mà bất cứ cái gì của họ, động đến đều phải nói cho họ biết một tiếng. Điều này khiến người ta nghĩ dân miền Bắc khó tính, keo kiệt.......Dân miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt...Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài... Từ đầu tháng 6 tới nay, người dân Hà Nội cũng như các tỉnh thành miền Bắc thường xuyên bị mất điện và phần lớn không được báo trước. Ngày 5/6 là lần đầu tiên trong mùa hè năm nay các tổ dân phố số 3, 4, 5, 6 phường Phú Diễn Bắc Từ Liêm, Hà Nội bị mất điện. "Vẫn nghĩ mất điện do sự cố chỉ sau vài chục phút là khắc phục, nhưng chúng tôi chờ từ 10h đến 19h30 mới có. Hai hôm sau, các tổ này lại mất điện từ 10h đến 16h và đều không được thông báo trước", chị Hồng Khánh, nhà ở tổ dân phố số 5, cho trung tâm Thủ đô khoảng 30 km, thôn Nghĩa Hảo, xã Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ từ cuối tháng 5 đến nay cách 1-2 ngày lại mất điện, khung 10h-22h, có hôm từ 8h đến đêm. "Do kinh doanh nhà nghỉ, hàng ngày tôi đều vào website của điện lực thành phố xem lịch cắt điện. Nhưng những hôm mất điện website của ngành không thông báo", chị Kim Ánh ở thôn Nghĩa Hảo điện đột ngột trưa 6/6 nên chị Đỗ Thị Vân đành đưa hai con vào hang đá núi Trầm cách nhà một km úp tạm mì tôm ăn, tá túc tránh nóng như hàng chục gia đình khác ở xã Phụng Châu, huyện Chương Mỹ. "Cắt điện đúng giờ cơm trưa, lại không báo trước nên tôi không kịp xoay xở", chị Vân chỉ phường Phú Diễn hay xã Phú Nghĩa, Phụng Châu, nhiều xã phường của các quận như Nam Từ Liêm, Thanh Xuân, Long Biên, thị xã Sơn Tây Hà Nội và một số tỉnh như Bắc Ninh, Bắc Giang cũng bị mất điện đột ngột, ít là 2 tiếng, nhiều 6-8 tiếng buổi sáng hoặc chiều tối. Bị mất điện, nhiều người dân vào hang Trầm, xã Phụng Châu, huyện Chương Mỹ, Hà Nội tránh nóng trưa 6/6. Ảnh Gia Chính Tập đoàn Điện lực Việt Nam EVN và công ty thành viên không công bố phạm vi, nhóm khách hàng bị mất điện, nhưng khảo sát từ lịch tạm ngừng cấp điện theo kế hoạch báo trước cho thấy hầu hết địa phương miền Bắc bị ảnh Hà Nội, từ ngày 2 đến 8/6, trừ 4 huyện không có lịch cắt điện là Thanh Trì, Đan Phượng, Phúc Thọ, Sóc Sơn, còn lại 26 quận, huyện và thị xã đều nhận thông báo cắt. Các quận lõi như Hoàn Kiếm, Ba Đình, Hai Bà Trưng có xu hướng bị cắt ít 2 lần và trên diện hẹp một khu phố hoặc đoạn đường. Những quận huyện còn lại bị cắt 3-5 lần với phạm vi rộng hơn, có khi cả Hà Đông bị cắt điện rộng nhất, tần suất dày nhất thành phố. Một tuần qua ngày nào quận cũng có khu vực bị cắt điện, như hôm 5/6 tới 11 khu. Điện cắt vào hai khung giờ 8h-12h và 13h30-17h, không cắt ban đêm. Khách hàng gồm cả cá nhân và doanh nghiệp sản sát thực tế cũng cho thấy số khu vực, tần suất mất điện đột xuất nhiều hơn so với số được thông báo. Tổng công ty Điện lực Hà Nội lý giải do nhu cầu sử dụng điện tăng cao đột biến lượng điện tiêu thụ tháng 5 hơn 75,4 triệu kWh, tăng hơn 22,5% so với tháng 4, tiềm ẩn nguy cơ nên một số khu vực phải ngừng, giảm cung cấp điện khẩn cấp, không thể báo trước. Với các khu vực cắt điện có thông báo trước do thực hiện kế hoạch nâng cấp sửa chữa lưới tự Hà Nội, TP Hải Phòng cũng thông báo cắt điện luân phiên từ ngày 3 đến 11/6 ở tất cả 15 quận huyện. Thời gian cắt 2-3 tiếng buổi sáng hoặc chiều. Phần lớn việc này thực hiện theo lịch báo trước, nhưng ngày 4-5/6 phải cắt khẩn cấp. Điện lực Hải Phòng lý giải nhu cầu sử dụng trên địa bàn vào ngày hè khoảng MW, nhưng hai ngày 4-5/6 Trung tâm Điều độ hệ thống điện quốc gia phân bổ về bị thiếu hụt khoảng 500-600 các đô thị lớn thường cắt điện vào ban ngày thì nhiều tỉnh lại bị vào ban đêm, như Hà Tĩnh, Nghệ An. Cùng chịu sự quản lý của Tổng công ty Điện lực miền Bắc, từ ngày 7/6 đến nay, một số huyện tại Hà Tĩnh bị cắt điện để giảm tải, từ 7h đến 13h30 và 19h cùng ngày. Một số xã mất điện từ 19h đến 2h hôm sau. Tại Nghệ An, 21 huyện, thị xã, thành phố bị cắt điện khung 5h30-20h và Nam và Trung chưa mất điện diện rộngTừ tháng 5, miền Nam chuyển sang mùa mưa, nhu cầu dùng điện giảm. Thống kê của Tổng công ty Điện lực miền Nam, nơi quản lý điện của TP HCM và 21 tỉnh phía Nam, 5 tháng đầu năm, số lần mất điện bình quân của người dân khu vực này là 0,72 lần, giảm khoảng 19% so với cùng kỳ 2022. Thời gian mất điện bình quân của khách hàng là 78 phút, giảm 23% so với cùng kỳ năm Lâm Xuân Tuấn, Phó tổng giám đốc Điện lực miền Nam, lý giải từ đầu năm đến nay kinh tế khó khăn, một số nhà máy, xí nghiệp ở Bình Dương, Đồng Nai... thu hẹp sản xuất nên tổng điện thương phẩm toàn miền giảm 2% so với cùng kỳ năm ngoái. Từ tháng 5, cao điểm mùa khô đi qua, nguồn điện cấp cho sản xuất và sinh hoạt của người dân tiếp tục được duy trì ổn TP HCM, nếu tháng 5 sản lượng điện một ngày cao nhất 94,8 triệu kWh, công suất đỉnh MW. Qua tháng 6, sản lượng ngày cao nhất xấp xỉ 90 triệu, công suất cực đại dưới MW. Ông Bùi Trung Kiên, Phó tổng giám đốc Điện lực TP HCM, lý giải ngoài sản lượng tiêu thụ giảm thì công tác bảo trì sửa chữa lưới điện cho mùa mưa đã hoàn tất. Các tình huống cắt điện để sửa chữa cũng giảm, trừ trường hợp bất khả kháng sẽ thông báo với người miền Trung và Tây Nguyên, theo đánh giá của EVN, tình trạng thiếu điện chưa căng thẳng, dù sản lượng tiêu thụ tăng do cao điểm nắng nóng. Thống kê của Tổng công ty Điện lực miền Trung, đơn vị cung cấp điện cho 13 tỉnh từ Quảng Bình đến Khánh Hòa và Tây Nguyên, đến tháng 5 sản lượng điện thương phẩm tăng 4% so với tháng trước và tăng 12% so với cùng kỳ năm 2022. Ngày nắng nóng nhất tháng 5, lượng điện tiêu thụ là 76,5 triệu nhóm khách hàng sử dụng điện cho sinh hoạt, hành chính sự nghiệp, nông lâm nghiệp ở miền Trung và Tây Nguyên đều tăng, riêng nhóm ngành công nghiệp, ngành dùng nhiều điện nhất, lại giảm. Đây cũng là một phần lý do khiến mức tiêu thụ điện chưa bị đẩy lên quá cao và hơn 4,1 triệu khách hàng cá nhân, hơn doanh nghiệp ở khu vực này chưa bị cắt điện luân thích nguyên nhân mất điện diện rộng ở miền Bắc, ông Ngô Sơn Hải, Phó tổng giám đốc EVN, cho biết nhu cầu cung ứng điện cho khu vực này là MW một ngày nhưng ở thời điểm nắng nóng lên tới MW. Nguồn điện miền Bắc chủ yếu là thủy điện và nhiệt điện, song cả hai đều giảm công suất hoặc gặp sự cố. Vì thế, ngành điện phải giảm 30% công suất tiêu dùng một ngày ở thời điểm nắng nóng, tương đương khoảng MW. Còn thông thường sản lượng điện giảm trung bình 6-10% một ngày, tùy thuộc thời cắt điện thực hiện theo Thông tư 20/2020 của Bộ Công Thương, tức mọi trường hợp ngừng, giảm mức cung cấp điện, bên bán phải thông báo trước cho bên mua, trừ 4 trường hợp sau. Đó là có sự cố trên lưới điện, sự cố trong hệ thống gây mất điện mà bên bán điện không kiểm soát được; có nguy cơ gây sự cố, mất an toàn nghiêm trọng cho người, thiết bị và hệ thống; thiếu công suất dẫn đến đe dọa an ninh hệ thống điện và có sự kiện bất khả điện thời gian qua chủ yếu rơi vào 4 tình huống trên nên không được báo trước. EVN dự báo do nguồn cung tiếp tục khó khăn, đặc biệt khi 11 nhà máy thủy điện ngừng phát, tình trạng mất điện sẽ còn rộng hơn, tần suất nhiều hơn."Miền Bắc nguy cơ thiếu điện hầu hết giờ trong ngày", Cục trưởng Điều tiết điện lực Trần Việt Hòa cho biết chiều 7/6, tại cuộc họp của Bộ Công phóng viên Tra trên google, dễ dàng nhận thấy, sau này xuất hiện những "hội" ghét người Bắc [1] khá nhiều. Có cả "cẩm nang" thật tâm của người Nam dành cho người Bắc [2], khi họ chuyển vào Nam sinh sống. Điều đáng suy ngẫm, những biểu hiện nói trên không hề có trước 1975, kể cả những năm "sau giải phóng" cũng không nốt. Không tìm thấy tình trạng ngược lại, như các "hội" ghét dân miền Nam hay dân Sài Gòn ?!, nhưng lại tìm thấy các "hội" ngay cả người Bắc như Thanh Hóa, Nghệ An ghét cả "dân miền Bắc" ?!. Có lẽ "sự kỳ thị người Bắc" xuất hiện theo "dòng chảy" của thời mở cửa vào những năm 2000 đến nay và nó ngày một "đậm đặc" hơn?!. Sự "kỳ thị người Bắc" vẫn ngấm ngầm và âm ỉ chừng như không dứt. Ngay trong giới "đấu tranh tự do - dân chủ" không phải không bắt gặp tình trạng này, dù tế nhị hơn, giới này thường không bộc bạch công khai. Các "trang báo quốc doanh" từng đề cập đến tình trạng "kỳ thị người Bắc" nhưng chỉ dừng lại ở một nửa của cặp phạm trù Triết Học "Hiện Tượng - Bản Chất". Tức là các trang báo chỉ nói lên "Hiện Tượng" và thông thường kêu gọi không nên kỳ thị mà hãy đoàn kết, tương thân tương ái thông qua... "tuyên truyền" và "giáo dục" kiểu XHCN! Song song đó, các nhà chuyên môn Tâm Lý Học, Xã Hội Học, Việt Nam Học có vẻ cũng không mặn mà về "đề tài nguy hiểm" này, hoặc giả, vì nó quá đụng chạm ngay trong giới chuyên môn cũng nên ?!. Tâm lý - Xã hội "Giải phóng miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước Diệt đế quốc Mỹ phá tan bè lũ bán nước" Giải Phóng Miền Nam - Lưu Hữu Phước "Nơi thành đô trong ánh điện quanq tiếng nấc nghẹn câu cười Khu nhà tranh năm cánh ngoại ô rên xiết đêm ngày. Quê nhà ta đau đớn lầm than sao bóp nghẹt tim người! Sài Gòn ơi! Ta đã về đây! Ta đã về đây!" Tiến Về Sài Gòn - Lưu Hữu Phước Những "lời ca tiếng hát" như vậy, chúng vang vọng không chỉ trong quãng thời gian "trước và sau giải phóng" mà nó được mải miết "tụng ca dài dài" cho đến sau này, mỗi độ "Ba Mươi Tháng Tư lại về" ! "Chiến Tranh Tâm Lý" được sử dụng đến mức "tuyệt đỉnh kung-fu" của người CSVN, là điều phải thật tâm công nhận sự thành công của họ trong giai đoạn chiến tranh. Sự sụp đổ của VNCH, trong đó có sự thất bại của đội ngũ "Tâm Lý Chiến" là điều cũng nên công nhận nốt. Những mảnh đời "lầm than", những tiếng "nấc nghẹn", những lời "rên xiết" đến "quặn thắt" như thế, thử hỏi, nó tác động kinh khủng đến cỡ nào vào tâm trí "người anh ruột miền Bắc" dành cho "người em ruột miền Nam" ? trong lúc người Bắc đang sống trong cảnh "Đêm Giữa Ban Ngày" mà họ không hề hay biết. Sự dối trá của người CSVN đạt mức "thượng thừa", không những tạo ra hiệu quả cho loại "chiến thắng" dựa trên "sự phi nghĩa, bất chính danh và vô nhân đạo" mà còn tạo "hiệu ứng đa chiều", trong đó có "hiệu ứng ban ơn", "hiệu ứng kẻ cả", "hiệu ứng trịch thượng" đặc biệt "hiệu ứng dạy dỗ" của "người anh ruột miền Bắc" dành cho "người em ruột miền Nam" !. Sự "nhồi sọ" trong hàng chục năm như vậy, nên không thể nào "gột rửa" trong thời gian ngắn. Từ "tâm lý này", việc phân chia "công dân hạng nhất, hạng nhì" lên ngôi, không có gì khó hiểu. Không dừng lại ở quảng đại quần chúng, trong nội bộ người CSVN với nhau, người ta thấy rất rõ các loại "hiệu ứng" nói trên thông qua phát ngôn của Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Thiện Nhân, đặc biệt "mỗi độ" tranh quyền đoạt bính qua các kỳ đại hội đảng, nó càng hiện rõ mồn một. Tâm lý - Xã hội dày đặc chia rẽ tình đồng bào từ trên xuống dưới, ngay cả thành phần công - nông, tiểu thương đều do CSVN gây ra là điều không cần bàn cãi. Tính "trách nhiệm" của một con người tức là "dám làm dám chịu trách nhiệm" đã bị ngay những "bàn tay CS" bóp nát từ quá lâu và từ ngay những thành phần cấp cao nhất như Hồ Chí Minh phủi hết trách nhiệm trong Cải Cách Ruộng Đất cho đến Lê Duẩn với hậu quả thảm thương "sau ngày giải phóng", chẳng lẽ nó không hề "lan rộng và ăn sâu" vào trí não của từng người Bắc nói riêng và người Việt Nam nói chung ? Và chẳng lẽ, nó không có tác động mảy may nào vào những hãng xưởng tại các khu công nghiệp miền Nam mà ở đó, người ta thẳng thừng từ chối [3] tuyển dụng dân Thanh - Nghệ - Tĩnh ?! Cần nhắc lại, tính "vô trách nhiệm" sản sinh ra tính "vô kỷ luật" - đó là tai ương cho đến hiện nay không hề có dấu hiệu chấm dứt. Đó cũng là "nỗi sợ hãi lớn nhất" cùng với "nền pháp luật XHCN" làm các nhà đầu tư phương Tây, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore ngán ngại, khi đến làm ăn tại Việt Nam. Và "vô trách nhiệm" cùng với "vô kỷ luật" sản sinh ra tất cả thói hư tật xấu bướng bỉnh, lỳ lợm, cố chấp, dối trá, thủ đoạn đê hèn, đổ thừa, đua đòi, giành giựt kể cả tính tàn nhẫn & phi nhân đối với ngay "đồng bào" của mình, cùng với "văn hóa xin lỗi" và "văn hóa cám ơn" ngày càng tiêu tan trên xứ sở "thiên đường mù lòa" mang tên nước CHXHCNVN! Kinh tế - Chính trị "Người Bắc có đáng ghét không?" có thể gây tranh cãi, nhưng "Người Việt Xấu Xí" trong mắt thế giới thì không còn gì cần bàn cãi thêm nữa! Khốn nỗi! Cái thứ "Người Việt Xấu Xí" không hề có trước 1975 - sự thật cũng không thể chối bỏ! Tại sao như vậy? Thưa rằng, tất cả do nền tảng "Kinh tế - Chính trị" do người CSVN tạo ra. Không cần đề cập quá nhiều vào thời "mông muội" của Lê Duẩn với phát ngôn "Tôi hỏi thì nói không có tiền. Kìa, không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại lạm phát mà sợ?" - trích Đèn Cù của Trần Đĩnh. Hãy nói về "CS hiện đại", trong khi không chịu công nhận "kinh tế phi thị trường", người CSVN lại biến tướng "nền kinh tế của họ" thành "KTTT định hướng XHCN" để lươn lẹo với thế giới nhằm đạt được những lợi ích nhất thời, trong bối cảnh toàn cầu hóa. Hiện nay người CSVN đang trả giá, qua việc Hoa Kỳ đánh thuế hơn 450% thép Việt Nam. Hậu quả này cũng bởi tính dối trá" và "lươn lẹo" gây ra. Chắc chắn, "sự trả giá" không dừng lại như vậy. Kinh tế quyết định Chính trị và Chính trị tác động trở lại Kinh tế - Đó là "hằng số" Triết Học không bàn cãi. Bên cạnh đó, bộ máy nhân sự của BCHTƯĐCSVN cũng như Bộ Chính trị và cả nội các Chính phủ - ngay đó cho thấy "người Bắc" chiếm số đông. Vì vậy, "bộ mặt người Bắc đáng ghét" chỉ là "Hình Thức" mà "Nội Dung" phải gọi chính xác là "bộ mặt người CSVN". Điều này hoàn toàn đúng theo cặp phạm trù Triết Học "Hình Thức - Nội Dung" mà ngay cả người CSVN lẽ ra phải "nằm lòng" hơn ai hết! Thử hỏi, còn mấy người Việt Nam không nhận ra sự ganh ghét giữa "người Cộng Sản Bắc Kỳ" với "người Cộng Sản Nam Kỳ" trên "địa hạt" này? Chẳng lẽ 300 bộ áo dài của bà Nguyễn Thị Kim Ngân không phản ánh "hai dân tộc CS" đang đấu đá lẫn nhau trước thềm đại hội đảng sắp tới? Và còn vô vàn biểu hiện khác. Kết Phải nói cho chính xác, "người Bắc" không đáng ghét, chỉ có người CSVN" - dù là "Cộng Sản Bắc Kỳ" hay "Cộng Sản Nam Kỳ" - rất đáng căm ghét và rất đáng khinh bỉ trong mắt người Việt Nam trong và ngoài nước cũng như cả thế giới văn minh. Người CSVN - dù là "Cộng Sản Bắc Kỳ" hay Cộng Sản Nam Kỳ" -phải giật mình cay đắng trước tình trạng kỳ thị "Bắc - Nam" vô cùng trầm trọng và âm ỉ suốt hàng chục năm qua, bằng lương tri và lương tâm còn sót lại. Người CSVN - dù là "Cộng Sản Bắc Kỳ" hay Cộng Sản Nam Kỳ" - phải chịu trách nhiệm toàn bộ và liên tục trước dân tộc Việt Nam, ít nhất suốt 44 năm qua kể từ ngày, họ gọi là "giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước" ! _________________ Nguyễn Ngọc Già [1] [2] [3] Có lần mình đã gặp một anh người Bắc, nói năng nho nhả cũng thuộc dạng trí thức, anh đã hỏi mình một câu như vầy“Em người miền Nam sống ở Saigon từ nhỏ, anh hỏi thật em trả lời đúng sự thật với suy nghĩ của người Saigon nhé. Tại sao cũng là người Bắc, nhưng Bắc 54 di cư vô miền Nam, tới giải phóng là 21 năm. Anh vô miền Nam năm 75 đến giờ là 42 năm gấp đôi dân 54. Đang xem Tại sao người bắc vào nam Thế nhưng tại sao người Sài Gòn lại coi Bắc 54 là một phần của họ gặp nhau tay bắt mặt mừng như ruột thịt, anh để ý riêng bản thân anh thôi nha. Có thân lắm có vui lắm dân SàiGòn vẫn luôn mang một khoảng cách khi tiếp xúc với anh, nếu họ biết anh đến với Sài Gòn năm 75”. Khu lều trại tạm thời trợ cấp lương thực cho đoàn người tị nạn đi tìm vùng đất mới. Cả ba miền hoà nhập với nhau, ảnh hưởng nhau lúc nào không hay… Hồi đó em đi học gặp mấy đứa bạn Bắc Kỳ rốn vẫn hay chọc tụi nó là “Bắc kỳ con bỏ vô lon kêu chít chít” mà tụi nó cũng không giận, chọc lại em mày “Nam kỳ ga guộng bắt con cá gô bỏ dô gổ kêu gột gột”, rồi lại khoác tay nhau chơi bình thường, trẻ con thì như vậy người lớn gặp nhau ba miền chung bàn nhậu là dô đi anh hai mình, là tay bắt mặt mừng. Em nói dài dòng để cho anh hiểu rõ hơn vì sao Bắc 54 trở thành người miền Nam. Chưa kể đến cái tình nha anh. Tình đồng đội khi chiến đấu chung. Ngoài anh chắc gọi đồng chí, trong đây em nói quen tiếng dân Sai gòn xưa, lúc chiến tranh mà đi lính thì cũng phải đi chung cả ba miền gặp nhau giữa lúc thập tử nhất sinh thân nhau là chuyện bình thường, đó là lính, còn người dân giữa cái tang tác đau thương chạy loạn lạc chết chóc hầu như từ mũi Cà Mau đến sông Bến Hải nơi nào không có. Từ đó người ta thương yêu nhau và không ai nghĩ miền nào là miền nào. Người ta gọi đó là tình đồng bào, tình quân dân cá nước nói theo kiểu miền Nam của em. Vùng đất Sài Gòn pha trộn nhiều văn hóa vùng miền, nhưng nó đủ sức “làm mềm lòng” người dân sinh sống ở đây. Nói đến nghệ thuật. Cái này thì em thích ca thích hát nên hơi rành một chút. Chắc anh không ít thì nhiều cũng phải có nghe Khánh Ly, hay Sĩ Phú, Duy Trác, Tuấn Ngọc… những người con Hà Nội, hát trước 75. Nói về văn học có thể anh không biết chứ hát hò anh phải biết sơ thôi. Vâng Hà Nội 36 phố phường để lại cho người miền Nam nhiều ca khúc để đời của Phạm Duy, chắc anh không biết bài Việt Nam, Việt Nam, bài Tình ca, Con đường cái quan của bác ấy ? Em nói nhiều về Pham Duy vì đúng là dân Hà Nội 45 đó anh. Xem thêm Tại Sao Virut Phân Lập Được Không Phải Là Chủng B, Em Hãy Giải Thích Oh, anh biết nhiều về Phạm Duy, như vậy chắc anh cũng biết rõ những nghệ sĩ nổi tiếng trước 75, đến bây giờ vẫn ăn khách, những người ca sĩ mà anh biết không, cái thời ngăn sông cấm chợ, muốn được nghe phải thức canh đài BBC hay đài Voa vừa nghe vừa khóc vì quá xúc động. Đó là lý do tại sao ca sĩ Hải ngoại khi về nước người ta đi đón rân trời, một cái vé có khi nữa tháng lương người ta vẫn cắn răng để nghe cho bằng được thần tượng của mình hát. Đó là ca sĩ Hà Nội còn trong Nam hay ngoài Huế cũng rất nhiều ca sĩ nổi tiếng kiểu Chế Linh, Nhật Trường, Duy Khánh v..v.. Người miền Bắc 54 đã đem cho miền Nam, đó là văn hoá, nghệ thuật Em xin lỗi anh nhé. Có thể ca sĩ ngày xưa người ta hát không cần phải là học trường lớp thanh nhạc như cái cô Thanh Lam gì ngoài Bắc của anh bây giờ đâu, nhưng vẫn đi vào lòng người nghe mãi không quên, còn cô ấy học cao quá diva đi viếc gì đó, nói thiệt anh đừng cười em lạc hậu với thời cuộc quá anh ạ. Nhờ cái chuyện cổ chửi ca sĩ miền nam thất học dư luận ồn ào quá em mới để ý chứ thiệt tình bình thường em mà biết cô này…. em chết liền đó anh, chưa từng nghe giọng hát này bao giờ. Thì đó nhờ những tác phẩm giá trị của văn học nghệ thuật, những nhạc sĩ, ca sĩ, kịch sĩ đều có sự đóng góp của Huế, Saigon, Hà Nội… đã đưa ba miền Nam Trung Bắc, gần nhau hơn hoà quyện lại với nhau thành một. Cám ơn anh chịu khó nghe em phân tích một cách dài dòng xoay quanh câu hỏi của anh. Vì đây là lần đầu tiên em được nghe một câu hỏi rất thật của một người Bắc vào trong Nam… năm 1975. Thế cho nên em cũng trả lời rất thật lý do vì sao Bắc 54 lại là dân miền Nam dầu chỉ mới sống với nhau có 21 năm. Và dân Bắc 75 dầu sống trong Nam đến 42 năm vẫn mãi mãi là… người Bắc chứ không thể nào là người Hà Nội của dân miền Nam xưa… Với một ít kiến thức nhỏ nhoi, một ít kinh nghiệm sống từng trải qua những thăng trầm của đất nước. Em xin các cô bác, anh chị đã, đang và sắp đọc những giòng tự sự này một lời xin lỗi nếu như em có viết sai một ít chi tiết nào đó các bậc cao nhân, tiền bối làm ơn bỏ qua cho kẻ hậu bối này. Xem thêm Cho Mình Hỏi Là, Tại Sao Messenger Không Có Story Của Người Khác? Câu trả lời mơ hồ của em chắc chưa đủ sức thuyết phục cho anh bạn miền Bắc của chúng ta hiểu rõ hơn, nhưng sức người có hạn, em nói với tầm hiểu biết của em hạn hẹp bao nhiêu đấy thôi. Post navigation

tại sao người bắc vào nam