tương tư như mai

Việc áp dụng giao dịch chứng khoán lô lẻ sẽ tạo điều kiện cho nhà đầu tư chủ động trong việc đặt lệnh mua - bán. Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM (HoSE) vừa thông báo sẽ chính thức triển khai giao dịch chứng khoán lô lẻ từ thứ Hai, ngày 12/9 trên cơ sở được sự Xem tử vi hàng ngày tuổi Ngọ, tử vi tuổi Ngọ 6-7-2024 hôm nay để biết vận mệnh, tình duyên, công sanh, sức khỏe của mình trong ngày tốt hay xấu như thế nào, nên và không nên làm gì Cách định lượng giá trị hiện tại của tiền tệ. Giá trị hiện tại của dòng tiền (PV) được tính theo công thức sau đây: PV = FV/ (1+r)^n. Trong cách xác định trên những yếu tố bên trong của công thức sẽ lần lượt là: FV: Giá trị của số tiền này tại thời điểm tương Xem chi tiết. Trụ sở: Số 151 Hoa Lan, Phường 02, Quận Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh. 0888 266 188. Hà Nội: Tầng 2 Toà nhà PCC1, Số 44 Triều Khúc, Phường Thanh Xuân Nam, Quận Thanh Xuân, Hà Nội. 097 425 0789. Bạn đang đọc truyện Tương Tư Bạn Cùng Phòng của tác giả Nê Tiêu Bạch Cốt. Hiện tại là giữa tháng 8, mùa hè nóng bức khó chịu, nhiệt độ cao đến mức có thể đun chảy mọi thứ. Lại bị mất điện. Thông báo được dán ngay khu phố, mấy ngày nay đường dây điện đang trong quá trình kiểm tra, đề phòng hoả hoạn. ② Cẩu thả, làm việc cẩu thả gọi là tương tựu 將 就. ③ Nuôi, như bất hoàng tương phụ 不 遑 將 父 chẳng rồi nuôi cha. Nay cũng gọi sự nghỉ ngơi là tương tức 將 息. ④ Ðưa, như bách lạng tương chi 百 兩 將 之 trăm cỗ xe đưa tiễn đấy. ⑤ Cầm, như tương tương nhi chí 相 將 而 至 cùng cầm tay mà đến, nghĩa là cùng nhau cầm tay mà đều đi đến. Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Giấc mơ đêm mình taĐể cô đơn nào ôm cõi lòngDẫu sương kia lạnh giáTại sao vẫn chờ mongRót thêm ly rượu cayLặng nghe tiếng đànBiết là không thể nào với lấy vẫn tương tưNgày chia ly, lệ sầu vương mi, người bước ra đi không câu giã từĐể nơi đây lòng vấn vương, trách duyên tình ngang tráiĐời chê bai, phận còn tương lai, mà cớ sao ta vẫn không đoái hoàiHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Edit Heo conTôi thích dùng giọng văn thản nhiên để kể lại một câu chuyện xưa cũ, giống như thưởng thức một tách trà thương ngày, nhìn như vô vị, vào miệng rồi mới biết hương thơm tràn ngập đáy là câu chuyện xưa về nữ cải nam trang, miêu tả lại một đoạn tình cảm hồn nhiên, quyến cũ không có tình tiết li kỳ, chỉ là vận mệnh của nữ chính có chút li kì.“Tương tư nhất dạ hoa mai phátHốt đáo song tiền nghi thị quân” Hữu Sở Tư - Lô ĐồngDịch thơ Trần Tuấn Khải“Một đêm trằn trọc tương tưThấy hoa mai nở vội ngờ bóng ai.”Năm nàng 6 tuổi, có người từng nói Ta muốn trồng một vườn mai, mười năm sau sẽ cùng muội đêm đêm bên năm sau, người cùng nàng hàng đêm nhìn ngắm vườn mai có phải là hắn? *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Heo conLiễu Mộ Vân choáng váng dựa vào lòng Hướng Bân, không rõ là đi đâu, chỉ thấy cây cối, lầu các đang lùi dần về phía sau– Đệ có thể đi được, Hướng đại ca, thế này sẽ bị đám hạ nhân chê cười nói thế nào thì mình vẫn là nam tử, bị bế thì thành ra cái dạng gì. Chỉ là người đang bế mình lại nổi giận đùng đùng, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng, đi theo hắn qua hành lang dài, mái hiên rộng, đường mòn rồi tới trước một tiểu lâu, bước lên mười bậc thang, chỉ cảm thấy một tay hắn vươn ra đẩy cửa, thì ra là thư phòng. Căn phòng vô cùng thanh nhã, không sách thì tranh, còn có cả mấy món binh khí quý giá, hoàn toàn khác với thư phòng của Bân nhẹ nhàng buông hắn xuống, vào gian phòng khác lấy ra một chiếc chăn, phủ lên ghế rồi nhẹ nhàng đặt hắn trong đó, chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt hắn, xoa xoa mười ngón tay lạnh lẽo của hắn. Bế dọc đường đi, dù hắn không hiểu về con người nhưng cũng đã chắc chắn được người trong lòng hắn chính là nữ cải nam trang, cũng hiểu những cảm xúc kì lạ trước đó của mình không có gì là quái lạ. Không thể phủ nhận, “công tử Liễu Mộ Vân” này đã đảo loạn trái tim vốn bình thản của hắn suốt bao năm qua, tuy rằng bây giờ vẫn rất loạn, vẫn không rõ nhưng hắn quyết định sẽ không buông tay. Trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi vấn nhưng giờ không vội, bây giờ nàng đang ở bên cạnh hắn là đủ rồi. Trìu mến thổi ấm cho bàn tay lạnh như băng kia, cúi đầu hỏi “Mộ Vân, thế này ấm hơn chưa, từ lúc quen biết đệ đến bây giờ, vì sao luôn khiến ta lo lắng?”Mắt Liễu Mộ Vân đỏ lên, cảm động vùi đầu vào lòng hắn “Đệ khá lên nhiều rồi, đại ca, chỉ là trời đông quá lạnh rất khó chịu, từ nhỏ cơ thể đệ đã yếu, khó tránh khỏi bị đau đầu”.“Lúc nào ta sẽ bảo ngự y đến xem”.“ Không cần phiền toái, đại ca. Mấy năm nay đệ quá mệt mỏi rồi, sức khỏe của mẫu thân không tốt, chuyện Tầm Mộng phường, Tầm Mộng các và cả một số người phiền lòng khác… đại ca, cuộc sống thật mệt mỏi, đệ đã nghĩ sẽ không hỏi không nghĩ gì, cứ để như vậy, để mặt trời lên mặt trăng lặn, bốn mùa luân chuyển”.Giọng nói thoáng nỉ non, hoàn toàn đã quên che giấu giới tính, hoàn toàn là một tiểu cô nương “Đại ca, bờ vai của huynh thật vững vàng, ấm áp, thực sự muốn mãi mãi được thế này”.Từ năm 12 tuổi đến 16 tuổi nàng phải gánh vác gia đình, mọi chuyện quấn thân, thực sự quá mệt mỏi rồi. Nước mắt của Liễu Mộ Vân thấm ướt lên vạt áo của Hướng Bân. Thật hâm mộ vị quận chúa kia, có được người ca ca như vậy mãi Bân xiết chặt tay, lòng dao động như sóng nước, trầm ấm nói “Vậy mãi mãi đừng buông”.Đổi vị trí thoải mái khác, dựa vào vai hắn “Làm sao có thể? Hướng đại ca còn bận việc quốc gia đại sự, lại là trưởng tử trong nhà”. Nói cười nhẹ nhàng, ý cười trong veo, nàng không hay biết lúc này mình xinh đẹp rực rỡ như hoa. “Sẽ rất bận rộn công việc, làm sao có thể?” Nàng làm nũng lắc lắc đầu, mũ lông chồn lệch đi, mấy lọn tóc đen nhánh xõa xuống. Hướng Bân thở dài trong lòng, có phải là nên cảm thán mình có khả năng kiềm chế cao không. “Liễu công tử” này rất có lực sát thương, may mà nàng như vậy cũng chỉ có mình mới nhìn mở, Hướng Quý bưng đồ ăn lên rồi lặng lẽ đi ra ngoài. Dưới cái nhìn nghiêm khắc của Hướng Bân, Liễu Mộ Vân chỉ đành cố hết sức ăn hết đồ trong bát. No bụng rồi người cũng ấm lên mấy phần. Giờ đang là giữa trưa, ánh mặt trời theo song cửa sổ chiếu vào thành những luồng sáng lồng vào nhau. Liễu Mộ Vân cảm thấy cơn buồn ngủ đang kéo đến, câu được câu chăng đáp lời Hướng Bân, nàng hoàn toàn đã quên mục đích đến của Bân nhìn nàng mệt mỏi không mở nổi mắt, uất ức bật cười. Nhẹ nhàng bế nàng vào phòng trong, cởi áo choàng, đắp chăn cho nàng. Tuy rằng không thích hợp nhưng hắn lại cảm thấy nên là như vậy, nàng là của hắn.– Mộ Vân, mặc nam trang rất vất đúng không! Hướng Bân cúi đầu Mộ Vân nửa tỉnh nửa mê gật gật đầu, cũng không định giấu diếm– Đại ca, chẳng có cách nào cả, nữ tử ra ngoài làm việc rất bất tiện, mặc nam trang tự do hơn nhiều,– Khổ cho muội rồi, Mộ ve hai má mịn màng của nàng, rất tự nhiên hôn lên má nàng, lòng dâng lên sự xót xa khôn cùng.– Vẫn ổn!Lẩm bẩm đáp rồi nàng nặng nề chìm vào giấc ngủ. Hướng Bân gấp gọn áo nàng lại rồi khẽ ngồi bên gường, si ngốc nhìn người con gái trên giường. Nàng ngủ mơ màng, vẻ đẹp ngọt ngào, tú lệ, tuyệt không chút phòng bị, không có u buồn càng không phải là con nhím mẫn cảm. Hít sâu một hơi, hắn thầm thề, từ nay về sau, mọi trách nhiệm của nàng sẽ do hắn gánh vác, nàng sẽ quay về làm một cô nương 16 tuổi, ngây thơ rạng rỡ, vui vui vẻ bước vào trái tim bình thản suốt 30 năm qua của hắn một cách bất ngờ như vậy, hại hắn mất ngủ, hại hắn vướng bận vô cớ, hại hắn lần đầu tiên nghĩ đến việc muốn độc chiếm một mảnh tình, hại hắn mất đi sự bình tĩnh, lạnh lùng, tự khắc chế bản thân. Hắn không thể không quản, không thể không hỏi, hắn không muốn thuận theo tự nhiên, nàng còn nhỏ, vậy để hắn đến Mộ Vân ngủ thiêm thiếp đã tỉnh lại, dựa vào ghế, bưng chung trà nóng, nhìn Hướng Bân đang đọc sách một hồi rồi lại nhìn ra ngoài cửa, như tự nói lại như đang dốc bầu tâm sự– Hướng đại ca, muội thích mặt trời, màu sắc, thích những bức tranh, tơ lụa vải vóc. Ban đêm cũng có thể khiến muội kích động bất an… Trước khi ngủ, muội thường chờ Thanh Ngôn đi rồi lặng lẽ đứng bên cửa sổ, đứng đó nhìn bầu trời đêm và ánh trăng thật lâu. Mỗi đêm, đây là thời gian khiến người ta kích động nhất trong ngày, dần dần, muội không còn cảm thấy kì quái nữa, muội đã quen với mọi động tĩnh. Ngoài cửa, tiếng người nhà lặng lẽ bước đi, nói chuyện, xa xa, tiếng nhạc tiếng gió, có khi lại tĩnh lặng chẳng nghe thấy gì, không có bất kì tiếng động gì nhưng vẫn khiến muội rất kích động. Sự cô độc, im lặng kéo dài khiến muội dần trở nên mẫn cảm, hay lo lắng, lòng muội lúc nào cũng căng như dây đàn, vừa chạm vào là sẽ run lên. Đã nhiều ngày nay, tình hình càng lúc càng nặng nề, như sợ hãi có chuyện gì sẽ xảy ra, lại lo lắng sẽ không xảy ra chuyện gì, ngày lặng lẽ như nước chảy, ai…Hướng Bân mỉm cười nhìn nàng, trong lòng tràn ngập tình cảm, cái gọi là niềm vui lứa đôi thì ra không phải chỉ là nữ tử thành đàn mà có khi chỉ là có một người bạn đồng hành trí tuệ, đáng yêu vậy thôi. Hôm nay hắn thực sự đã cảm nhận được điều này.– Về sau mặc kệ có chuyện gì xảy ra, đừng giữ ở trong lòng, tin tưởng đại ca, tuy rằng đại ca không thể hái trăng sao trên trời xuống cho muội nhưng trên đời này, đại ca vẫn có thể mang đến cho muội một khoảng trời hòa bình, yên dàng an ủi nàng đổi lại tiếng cười vui vẻ của nàng– Biết rồi, Liễu Mộ Vân muội giờ đã có ngọn núi vững chắc để dựa vào rồi, từ nay về sau có thể hoành hành ngang ngược trên đường cái rồi!Hướng Bân cười lớn, nàng tác oai tác quái không biết trông sẽ thế nào.– Mộ Vân, nếu không có Tầm Mộng phường thì giờ muội muốn làm gì Mộ Vân cúi đầu trầm tư một hồi– Nếu không có Tầm Mộng phường, nếu mẫu thân mạnh khỏe, muội nghĩ, có lẽ muội sẽ đi ra ngoài thăm thú. Giang Nam là nơi rất đẹp, không lạnh lẽo, hanh khô như kinh thành, bên đó mát mẻ, rất nhiều đồ ăn ngon, hơn nữa nử tử Giang Nam đều rất đẹp, ngồi trên thuyền, đi dọc theo bờ sông xem người ta đánh cá, nghe con gái dân chài ca hát, núi non hai bên sông dần thay đổi theo làn nước. Đại ca, huynh sẽ cảm thấy thời gian như ngừng lại, a, thật muốn quay lại lại những ngày tháng ở Giang Nam, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ sự khao khát, chờ Bân dịu dàng vuốt tóc nàng– Mộ Vân từng đến Giang Nam?– Ừm, cùng mẫu thân đi chữa bệnh, từng ở lại Giang Nam hai năm.– Mộ Vân thật hiếu thuận nha!Nàng hơi đỏ mặt– Là phận con cái, đó là đương nhiên, Hướng đại ca thương yêu muội muội như vậy, chắc hẳn là lại càng hiếu kính với cao đường. Đúng rồi, Hướng đại ca, “Kinh thành tứ thiếu” các huynh đều đã thành thân rồi chứ!Giả bộ lơ đãng nhắc đến, trước mắt lại hiện lên gương mặt tuyệt diễm của một nữ tử nước ngoài.– Đều không có đâu. Ha ha, sao lại hỏi cái này?Hướng Bân nhìn chăm chú vào gương mặt khiến hắn mê luyến, muốn nhìn ra những tâm tư nàng che giấu.– Đại ca đã quên muội may hỉ phục sao, muội hỏi cái này đương nhiên là có chuyện mà. Bốn người các huynh đều vĩ đại khiến người ta đố kỵ, nhất định là có rất nhiều người muốn kết thân. Có khi ở Tầm Mộng phường muội lại nghe được đám tổng quản và các phu nhân nhắc tới tên huynh, luôn nói có nhà ai nhờ làm mai gì gì đó. Đại ca, có phải là huynh muốn tìm một công chúa không?Nàng đang thử hắn sao? Hướng Bân vui vẻ– Nếu chỉ cần một công chúa thì ta đã thành hôn từ lâu rồi. Ta chỉ muốn tìm một nữ tử hiểu lòng mình, người mà ta yêu thương là được.– À!Nghe khẩu khí hắn thì dường như yêu cầu cũng không cao, vậy vì sao đến giờ còn chưa tìm được. Cũng ngại gạn hỏi, lén nhìn trộm gương mặt tuấn tú luôn mỉm cười kia, thực sự không hiểu. Còn cả Tề đại công tử kia nữa, hai năm trước ôm mỹ nhân trong lòng, không phải là đã sớm thành hôn rồi sao? Thôi đi, chuyện này đã chẳng còn liên quan gì đến mình nữa, hôn ước mười năm trước đã qua được mấy ngày, từ nay về sau, hắn và nàng không còn ràng buộc gì Bân thấy nàng lúc nhíu mày, lúc lại lắc đầu, lúc lại tự nhủ như đang bị điều gì đó làm hoang mang thì không khỏi mỉm cười, gì mà Tầm Mộng phường chủ thần bí, nói thẳng ra thì chẳng phải chỉ là một tiểu cô nương. Nhìn ánh mặt trời đang dần ngả về tây, hắn không dám giữ nàng lại, càng tối trời càng lạnh, người bệnh vừa ốm dậy lại bị lạnh thì cũng không phải là chuyện gì hay ho.– Mộ Vân, đã muộn rồi, Hướng đại ca đưa muội về phủ nhé?Muốn thuận đường đi thăm Liễu viên để ngày sau khi nào nhớ nhung thì sẽ đến vấn an.– Trời ơi! Đã muộn thế này rồi, Thanh Ngôn nhất định chờ sốt ruột lắm. Không cần tiễn, muội có kiệu rồi, hôm nay làm phiền đại ca cả ngày, hại huynh còn không kịp phê duyệt tấu chương!Nàng áy náy nhìn bàn chất đầy tấu chương của hắn, ai dà, hại Hướng đại ca phải thức đêm rồi!Lại ôm dáng người mảnh khảnh ấy vào lòng, rất muốn giữ nàng lại nhưng không thể, vì danh tiết của nàng, vì những ngày tháng sau này, hắn phải nhẫn– Đại ca là người có chừng mực sẽ không làm gì sai lầm. Muội tới, đại ca rất vui mừng, sau này nhất định phải thường xuyên đến đây, nếu đại ca không ở trong phủ thì phải chờ. Sau khi về thì cùng ăn bữa cơm, đừng tùy hứng, bớt ra ngoài đi, có chuyện gì bảo người đến báo cho đại ca.– Vâng!Gật đầu lia lịa, cười trộm, nàng thực sự đã có một người huynh trường rồi! Vui vẻ ôm chặt hắn để xác nhận lại đây là sự thật. Người được ôm cứng nhắc, mặt nhăn nhó, nàng… nàng thực sự không biết nam nữ hữu biệt sao?Thanh Ngôn chờ trong đại sảnh từ trưa đến gần tối mới thấy vị “Liễu công tử” kia thần thanh khí sảng đi ra, đúng là giận không có chỗ phát tiết, không nói đến chuyện hại mình phải ở cùng tên “ác nô” kia suốt một ngày, hại mình mang tiếng không chăm sóc được chủ nhân chu đáo, mà vị chủ nhân kia trông lại không tệ lắm, không té xỉu mà cũng chẳng lạnh run người. Thanh Ngôn e ngại đến thể diện của Vương gia nên không dám nói chủ tớ lễ phép cáo từ, đến khi nhìn qua rèm không còn thấy Vương phủ nữa thì Thanh Ngôn mới quay lại nói “Tiểu thư”.Liễu Mộ Vân buồn bực, chỉ khi Thanh Ngôn tức giận thì mới gọi nàng là “tiểu thư” ở bên ngoài như thế này– Sao thế Thanh Ngôn?– Tiểu thư là cô nương chưa thành thân, sao có thể ở cùng với một nam tử xa lạ suốt một ngày được?– Đó không phải là nam tử xa lạ, là Hướng đại cố cự nụ, cần gì phải chuyện bé xé ra to.– Đó là phu nhân sinh sao?– Thanh Ngôn, ngươi nói lung tung gì đó? Là nghĩa huynh thì có làm sao, ta coi huynh ấy là huynh trưởng là dạ không dám nói ra chuyện hắn đã nhìn ra nàng là nữ tử, như vậy Thanh Ngôn chắc điên lên mất.– Chuyện thế này về sau tuyệt đối không thể xảy ra nữa, mặc kệ thế nào, đều phải kiên quyết để cho tôi ở bên cạnh tiểu thư mới tiểu thư 12 tuổi thì phu nhân đã bị mất trí, mặc dù có chuyện dạy rất tốt nhưng những chuyện khi lớn lên cần chú ý thì phu nhân chưa thể dạy dỗ. Hơn nữa vì Tầm Mộng phường, tiểu thư cũng thường xuyên phải giao tiếp với nam nhân nhưng đó đều là những nơi đông người, không phải như hôm nay, tiểu thư biến mất suốt một ngày trước mắt nàng. Thanh Ngôn vừa tức vừa vội– Tiểu thư, người phải giữ gìn, nếu không sau này thanh danh bị bôi nhọ thì sẽ không thể gả ra ngoài được nữa đâu!Liễu Mộ Vân thoáng sửng sốt rồi cười khổ khiến Thanh Ngôn nhìn mà lòng thấy bi ai– Biết rồi, Thanh Ngôn, về sau ta sẽ chú ý. Thực ra dù không có chuyện này thì ta cũng không thể gả cho ai nuối nhắm mắt lại, nghĩ đến bóng dáng lạnh lùng kia, thích hắn sao? Không biết, chỉ là từ nhỏ đã gần gũi với hắn, quen có hắn ở đó, có một ngày phát hiện hắn đã chạy thoát, từ đó về sau lòng cảm thấy vắng vẻ, tiếc nuối? Không cam lòng? Cũng không phải, chỉ là không biết làm sao mà thôi.– Tiểu thư, xin lỗi!Thanh Ngôn biết mình lỡ lời, chạm vào nỗi đau trong lòng tiểu thư, vội ôm tiểu thư như muốn truyền sức mạnh cho nàng để nàng có thể kiên cường hơn– Chuyện quá khứ đừng nghĩ nhiều, có một số người không đáng, tiểu thư còn nhỏ, mọi thứ đều chẳng tính là gì cả. Ngày sau, tiểu thư nhất định sẽ được gả cho một người Thanh Ngôn lại tự trách, Liễu Mộ Vân cố gắng mỉm cười, tỏ vẻ thoải mái– Ừ, đó là đương người nhìn nhau cười, mỗi người một tâm sự riêng. Nếu bạn yêu thích thể loại truyện ngôn tình , và đặc biệt yêu thích lối viết nhẹ nhàng dung dị nhưng cứ khiến lòng mình day dứt không yên, luôn băn khoăn thì hẳn bạn sẽ không thể quên được tác giả Lâm Địch Nhi. Có lẽ độc giả không còn lạ gì với loạt truyện Hoa Hồng Sớm Mai , Hoa Hồng Giấy , Hái Sao ,... tất cả đều là những câu chuyện đi sâu vào lòng người, là những chiêm nghiệm về câu chuyện tình yêu, truyện Tương Tư Như Mai cũng là một truyện cùng thể loại này. Tác gải cũng có lời đề tựa Tôi thích dùng giọng văn thản nhiên để kể lại một câu chuyện xưa cũ, giống như thưởng thức một tách trà thương ngát, nhìn như vô vị, vào miệng rồi mới biết hương thơm tràn ngập đáy lòng. Đây là câu chuyện xưa về nữ cải nam trang, miêu tả lại một đoạn tình cảm hồn nhiên, quyến luyến. Chuyện cũ không có tình tiết li kỳ, chỉ là vận mệnh của nữ chính có chút li kỳ. Năm nàng 6 tuổi, có người từng nói Ta muốn trồng một vườn mai, mười năm sau sẽ cùng muội đêm đêm bên nhau. Mười năm sau, người cùng nàng hàng đêm nhìn ngắm vườn mai có phải là hắn? Không tình nguyện đi theo huynh trưởng xuống lầu, trong lòng cả hai huynh muội đều hiện lên một suy nghĩ Không biết đến khi nào mới có thể gặp lại Liễu công tử kia? Liễu viên là khu nhà nho nhỏ, được sửa từ hậu viện của một nhà giàu có mà thành, trong lại sửa mấy gian sương phòng. Tuy nhỏ nhưng rất thanh tú, nước xanh đá trắng, cây cối xanh mơn mởn, bốn mùa hoa nở ngát hương, tinh tế và rất tiện. Đám người hầu ở sương phòng phía nam, Mạc phu nhân ở sương phòng phía Bắc có nhiều ánh sáng mặt trời. Liễu Mộ Vân ở trong một tòa tiểu lâu ở sâu nhất, bên trên là phòng ngủ, dưới là thư phòng. Mấy năm trước, cùng một lúc phải chịu nỗi đau mất chồng mất con, Mạc phu nhân không thể chấp nhận nổi sự thật, tự biến mình thành kẻ si ngốc, suốt ngày nhìn trời chẳng nói chẳng rằng. Chạng vạng, thị nữ đã lau rửa cho Mạc phu nhân xong xuôi, cho ăn cơm rồi đỡ bà vào giường. Chăn sớm đã được ủ ấm, bên trong đốt hương, rất ấm áp, thoải mái. Liễu Mộ Vân vẫy vẫy tay bảo thị nữ rời đi, thời khắc này là của hắn. Đặt tay mình vào tay mẫu thân, dựa vào mẫu thân, hiểu rằng bà vô thức nhưng Liễu Mộ Vân vẫn làm vậy, như thể khi còn bé, mình vẫn là viên minh châu của mẫu thân. Liệu chuyện tình này đến cuối cùng sẽ ra sao, đâu là hồi kết của truyện , mời bạn đón đọc để tìm được lời giải đáp, để cùng đồng hành với câu chuyện tình yêu của họ, để sống và trải nghiệm những điều mới mẻ. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Tương Tư Như Mai! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc Cung Ninh Thế Nào Là Một Loại Yêu Không Đau Cung Ninh Gặp Gỡ Bất Ngờ “Một Ly Trà” Cung Ninh Trăng Nở Hoa Cung Ninh Độc Sủng Lang Vương Hậu Nguyên Diêu Bất Chấp Tất Cả Cư Tiểu Diệc

tương tư như mai